Từ Tiểu Phi càng hát càng say sưa, càng nhập tâm thì mỗi chữ phát càng phụ lòng mong đợi: tất cả đều lạc tông một cách t.h.ả.m hại.
Lãnh Thiên Việt bất lực lắc đầu thầm.
—— *Chị hai đúng là cao thủ! Bảy nốt nhạc thì chị hát lạc điệu hết năm, chắc là giai điệu chạy về nhà bà ngoại một vòng mới chịu .*
*Cuối cùng cũng thế nào là “ngũ âm bất ” !*
Một bài hát tình yêu sâu sắc và kiên định như mà chị hai thể hát cảm giác như “xử tử” đối tượng thầm mến ngay tại chỗ. là nhân tài! Bái phục!
Đoàn trưởng Cố cố gắng nín —— *Con công xòe đuôi Lục Kế Dũng chắc chắn sẽ chịu khổ .*
*Hôm nào mà chọc chị hai vui, cô chỉ cần dùng ma âm rót tai vài câu là con công chắc chắn sẽ ngoan ngoãn phục tùng ngay.*
“Thà dùng cả đời đợi phát hiện, em vẫn luôn ở bên cạnh từng rời xa...”
Khi Từ Tiểu Phi đang chìm đắm trong tiếng hát của chính thể thoát , Đoàn trưởng Cố suýt nữa thì bật thành tiếng. Anh khó khăn nén , dậy lên lầu hai. Nếu nhanh chóng rời , sợ sẽ phá lên, vợ mắng là t.ử tế.
Quả Quả dùng hai tay bịt chặt tai . Cảm thấy lực đủ, bé còn xin bà Hà hai cục bông để nhét . Bé Bánh Sữa thì níu lấy vạt áo bà cụ, luôn miệng kêu “sợ sợ”.
“Đóa Đóa ngoan, sợ! Dì con đang gào... , đang hát đấy.”
Cuối cùng, bà cụ thực sự thể nổi nữa, đành cứng rắn lên tiếng: “Tiểu Phi , chúng đừng hát nữa, bà thương lượng với con một chuyện ...”
Thương lượng một chuyện? Được thôi!
Chị hai Từ lưu luyến dừng : “Bà nội, bà cháu hát thế nào ạ? Có cần luyện tập tiếp ?”
“Bài hát cháu hát trong đêm hội mừng năm mới của trường, đến lúc đó sẽ thể hiện một phen cho thấy thực lực của chủ tịch hội sinh viên.”
Bà cụ: “...”
Trời đất ơi! Còn luyện tập tiếp ? Vậy thì thà ngủ hết cho . Cô nương ơi, cháu thấy cháu rể của bà cháu hát cho trốn lên lầu ? Còn hai đứa nhỏ nữa, xem kìa, chúng sợ đến mức nào ?
“Tiểu Phi , chúng đừng luyện nữa, nghỉ một lát ?”
Bà cụ thật sự nên trả lời cô gái thế nào cho . Nói dối thì bà bao giờ làm, mà thật thì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô.
Chó dồn đường cùng thì nhảy tường, thỏ dồn thì c.ắ.n , bà cụ dồn thế bí bỗng nảy một ý: “Tiểu Phi , bà thấy con nhảy , hơn hát nhiều đấy.”
“Hay là con tổ chức cho các bạn học luyện tập điệu nhảy quảng trường , biểu diễn trong đêm hội mừng năm mới thì mấy? Vừa vui tươi náo nhiệt.”
“Máy ghi âm bà thể cho con mượn dùng thoải mái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-879-ma-am-rot-tai.html.]
Để cái thứ ma âm của Từ Tiểu Phi nữa, bà cụ thà hy sinh cả cái máy ghi âm quý giá.
Từ Tiểu Phi: “...”
Bà cụ hào phóng thế ? Máy ghi âm là thứ quý giá như mà bà cũng nỡ cho dùng? Trước đây đúng là xem thường bà cụ !
“Bà nội, như ngại quá ạ. Máy ghi âm là vật quý hiếm, là Thiên Việt khó khăn lắm mới mua cho bà, cháu thể mang đến trường ?”
Thực Từ Tiểu Phi xách ngay cái máy ghi âm đến trường để khoe khoang với bạn học, nhưng miệng thì vẫn lời khách sáo.
“Tiểu Phi, chúng là một nhà, con khách sáo làm gì? Dù bà cũng dùng máy ghi âm hàng ngày, mỗi cuối tuần con cứ mang dùng, dùng xong mang trả cho bà là .”
Thực bà cụ cũng xót lắm, nhưng lời thì thể nuốt lời. Hơn nữa, máy ghi âm tuy quý giá nhưng cũng chỉ là vật ngoài , dùng một chút cũng chẳng mất miếng nào.
“Tuyệt quá! Cảm ơn bà nội!”
Chị hai Từ cảm giác như sắp bay lên trời đến nơi. Có máy ghi âm chống lưng, cô thể hô mưa gọi gió trong hội sinh viên . Thế là cô lập tức chuyển sự chú ý, còn cố chấp với việc ca hát nữa. Cô cũng ngốc, thấy Quả Quả nhét bông tai, em rể thì trốn lên lầu, cô cũng lờ mờ cảm thấy tiếng hát của chào đón cho lắm.
Thấy chị hai cắt ngang việc hát hò, Lãnh Thiên Việt chút áy náy. Cô chị hai : “Chị hai, mấy hôm nữa em sẽ thu âm cho chị vài bài hát nữa, dạy chị cách nhảy. Như chị thể thể hiện thêm vài chiêu mặt các bạn học.”
“Cô Gái Rực Lửa” và “Nụ Cười Của Anh Thật Đẹp” đều thích hợp để nhảy quảng trường. Lãnh Thiên Việt định đến sẽ cùng lính thu âm để chị hai thể khoe khoang một cách ngầu hơn.
“Được thôi! Đợi chị nổi danh trong đêm hội mừng năm mới, giành giải nhất, chị sẽ mời các em ăn nhà hàng.”
Từ Tiểu Phi xoa tay, vẻ mặt đầy quyết tâm khiến bà cụ sảng khoái: “Cô gái đúng là một quả hồ lô vui vẻ, ai phúc cưới về nhà là lời to .”
Bà cụ cảm thấy cô gái thẳng thắn, phóng khoáng rạng rỡ hợp khẩu vị của .
“Bà nội, bà của để lọt ngoài ? Chị hai của con sắp trở thành chị dâu của con đấy.” Lãnh Thiên Việt trêu chọc, vạch trần bí mật của chị hai.
“Cô... cái đồ phản bội nhỏ , bậy .” Từ Tiểu Phi em gái kết nghĩa làm cho đỏ bừng mặt.
“Tiểu Phi, gì mà ngại? Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, càng thêm , chuyện bao nhiêu.”
“Hai đứa cần mai mối ? Nếu cần, ai hợp hơn bà .” Bà cụ làm mai mối đến nghiện .
“Bà nội, chuyện còn cả, đến lúc đó hãy tính ạ.” Mặt chị hai Từ ngày càng đỏ hơn.
“Được ! Không chuyện nữa, chúng chuyện khác.” Thấy cô gái da mặt mỏng, bà cụ liền chuyển chủ đề, hỏi về bà nội ở quê của cháu rể.
Nhắc đến bà nội ở quê, Đoàn trưởng Cố lộ rõ vẻ yêu mến, vô những câu chuyện kể mãi hết. Anh kể về những trò nghịch ngợm trèo nhà lật ngói hồi nhỏ, nhớ sự bụng của bà nội đối với .
Bà Cao Tân Dĩnh càng càng thêm khâm phục.