Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 878: Gừng Càng Già Càng Cay

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:39:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Minh Châu, con định đến bệnh viện thăm bố Dương của con ?”

Bà cụ Cao tủm tỉm tiểu thư nhà họ Quan: “Đi sớm ! Tiểu Vân, mang cho Minh Châu ít đồ bổ, bảo con bé mang cho bố Dương, cứ là chút lòng thành của bà.”

Quan Minh Châu: “...”

*Bà nội Cao định thăm bố Dương nhỉ? Mình ?*

*Ồ, hiểu !*

Quan Minh Châu chớp chớp đôi mắt long lanh bừng tỉnh ngộ —— Bà cụ đây là tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, châm thêm mồi lửa cho cô và Ngô Bân đây mà!

mật ôm vai bà cụ: “Vâng ạ, bà nội! Vậy con mặt bố Dương cảm ơn bà.”

“Cảm ơn gì chứ? Chúng sắp là một nhà , đừng khách sáo với bà. Đợi tuyết tan, bà sẽ đích đến bệnh viện thăm ông .”

Bà cụ vỗ vỗ tay tiểu thư nhà họ Quan. Bà vốn thích những tình nghĩa, cô bé , mà vợ chồng bố Dương của cô cũng thế.

Lãnh Thiên Việt thầm nghĩ: * là gừng càng già càng cay!*

Bà cụ chỉ IQ cao mà EQ cũng cực kỳ đáng nể. Thực bà hiểu rõ nhân tình thế thái hơn bất cứ ai, chỉ là thèm giao du với những kẻ phàm tục mà thôi. Chuyện bà làm, thành đều tùy tâm trạng. Một khi bà vui, tâm trạng thì việc gì là làm .

Đây , để cháu ngoại họ thể ôm về dinh, bà chỉ nhiệt tình làm mai mối mà còn tạo cơ hội cho thừa thắng xông lên. Ý của bà rõ ràng: Ta bắc cầu cho ngươi , thành đôi là tùy bản lĩnh của ngươi đấy.

Quả nhiên, Quan Minh Châu chào xách đồ định về. Ngô Bân thấy cũng vội vàng dậy cáo từ: “Dì, Đoàn trưởng Cố, cô Lãnh Thiên Việt, bạn học Từ Tiểu Phi, dì Vân, cháu cũng việc xin phép ạ.”

Bà cụ thấy liền mỉm hài lòng —— *Thằng nhóc ngốc, cũng sắc mặt đấy! Khả năng rước vợ về là lớn.*

Cười xong, bà cố ý trêu một câu: “ là thục nữ đoan trang, quân t.ử hảo cầu! Mới đó mà lưu luyến rời ? Mau !”

“Cảm ơn dì ạ!”

Mặt Ngô Bân ửng đỏ. Anh cảm kích cúi đầu chào bà cụ, nhướng mày hớn hở nhận lấy đồ trong tay Quan Minh Châu. Hai vai kề vai chuẩn rời .

“Ấy , hai đợi ! Minh Châu, cũng thăm bố Dương.”

Từ Tiểu Phi vội vã chạy từ nhà vệ sinh , vơ lấy áo khoác định theo.

Lãnh Thiên Việt vội kéo cô : “Chị hai, chị... chị còn học hát với em mà.” Nói , cô sức nháy mắt hiệu.

“Ồ, ha! Sao quên mất nhỉ?”

Chị hai Từ nhanh chóng hiểu —— Em gái kết nghĩa đang ngăn làm “kỳ đà cản mũi”. Cái đầu ngốc của , nghĩ cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-878-gung-cang-gia-cang-cay.html.]

“Ờ... cái đó... Minh Châu , hôm nay nữa. Hai , hôm khác sẽ đến thăm bố Dương .”

“Được thôi, chúng đây.”

Quan Minh Châu hào phóng nắm lấy tay Ngô Bân. Bà cụ tạo cơ hội cho cô ở riêng với trong lòng, cô thể bỏ lỡ. Cô đưa Ngô Bân đến mặt bố Dương để ông xem qua, ngắm nghía một chút.

...

Nhân vật chính , Lãnh Thiên Việt thở phào một —— *Trời ạ! Cái việc làm mai mối đúng là chẳng dễ dàng gì.*

*Sau c.h.ế.t cũng làm nữa!*

khi ngẩng đầu chị hai, cô thở dài một tiếng —— *Nói làm là thể, ở đây chẳng vẫn còn một khiến yên tâm ?*

Người “khiến cô yên tâm” chẳng hề , vẫn vội vàng la hét đòi học hát: “Thiên Việt, cô dạy hát ? Hay là để em rể dạy ?”.

“Chị hai, chị học bài nào?”

Giọng của chị hai mà hát bài “Huyền Thoại” là may mắn lắm . Lãnh Thiên Việt , giọng của cô vốn hợp để hát hò. Lần đó lính thi đấu quân sự nhà, hai uống say, tự sướng trăng, hát hò nhảy múa. Giọng của chị hai lúc men chẳng khác nào ma âm rót tai, cô đến giờ vẫn còn nhớ như in.

“Vén Rèm Châu” là một bài hát độ khó khá cao. Giai điệu và lời của bài hát cổ phong đều mang tính thử thách, đặc biệt là ở những nốt cao và sự đổi nhịp điệu, cần kỹ thuật ca hát nhất định mới thể hát .

Lãnh Thiên Việt , lúc cô em chồng hát bài , nếu trai năng khiếu âm nhạc dẫn dắt thì chắc truyền tải tình cảm và ý cảnh trong đó. Tuy nhiên, Từ Tiểu Phi – thì sợ” – học cả hai bài. Cô còn chỉ định bài “Huyền Thoại” để em gái kết nghĩa dạy, còn bài “Vén Rèm Châu” thì để em rể dạy.

Lãnh Thiên Việt thì , dù cũng là hát để tự giải trí, chứ lên sân khấu biểu diễn. Đoàn trưởng Cố thì chút đau đầu —— *Bài “Vén Rèm Châu” đó ai cũng hát ?*

Có những đoạn lời cần khả năng hát nốt cao, hơn nữa khi hát cần linh hoạt nắm bắt các nhịp điệu khác . Thật , cảm thấy em gái hát cũng chẳng lắm.

“Chị hai, tiên để Việt Việt dạy chị hát bài ‘Huyền Thoại’, hát bài đó sẽ dạy chị bài ‘Vén Rèm Châu’, ?”

Đoàn trưởng Cố chất giọng và cảm thụ âm nhạc của chị hai thế nào, là lừa là ngựa thì dắt một vòng mới .

“Được thôi, nào, Thiên Việt, chúng bắt đầu.”

Thế là, Từ Tiểu Phi nghiêm túc làm học trò. Lãnh Thiên Việt dạy nhiệt tình, cô hát say sưa...

“Khi em nhớ , ở nơi chân trời, khi em nhớ , ở ngay mắt, khi em nhớ , ở trong tâm trí, khi em nhớ , ở trong tim...”

Chị hai Từ cất cao giọng, tiếng hát vang vọng khắp phòng khách, khiến đều những biểu cảm vô cùng khó tả.

Bà cụ liên tục dùng ánh mắt hỏi cháu rể —— *Chị hai của các cháu... đang hát đấy ?*

Dì Vân thì rùng liên tục, da gà nổi hết cả lên.

“Thà tin rằng chúng duyên tiền định, câu chuyện tình yêu kiếp sẽ đổi ...”

Loading...