Lãnh Thiên Việt, thiên tài múa cũng cô làm cho kinh ngạc.
Ồ ! Kinh ngạc nhất là Ngô Phó cục trưởng.
Nhìn nhẹ nhàng nhảy múa, cuối cùng cũng hiểu thế nào là “phiên nhược kinh hồng”, thế nào là như thơ như họa.
Đồng chí Ngô Bân còn lĩnh hội dụng ý của dì họ khi sắp xếp buổi tụ họp .
Cũng khẳng định suy đoán của
—— *Đây chắc chắn là khổ tâm của Lãnh Thiên Việt, làm chị dâu của Quan Minh Châu, cô đang cố ý tác hợp thành cho họ.*
Ngô Bân lúc buông bỏ, từ nội tâm chấp nhận Quan Minh Châu.
......
Một khúc nhảy xong, Từ Tiểu Phi gọi Quan Minh Châu đang phanh dừng .
“Minh Châu, nghỉ một lát , em chẳng còn hát ?”
Từ nhị tỷ lời bài hát “Truyền Kỳ” thu hút, để Quan Minh Châu mau hát cho thử, đó dạy cô hát.
“Chỉ vì trong đám thêm một cái, bao giờ quên dung nhan , mơ ước tình cờ một ngày gặp , từ đó em bắt đầu cô đơn nhớ nhung.”
“Khi nhớ ở chân trời, khi nhớ ở mắt, khi nhớ ở trong đầu, khi nhớ ở trong tim.”
“Thà tin rằng chúng kiếp hẹn ước, câu chuyện tình yêu kiếp sẽ đổi nữa.”
“Thà dùng cả đời đợi phát hiện, em vẫn luôn ở bên cạnh , từng xa.”
Khi Quan Minh Châu gảy đàn cổ cầm, sự đệm đàn violin của Lãnh Thiên Việt hát vang bài “Truyền Kỳ”, trong đôi mắt Ngô Bân cô, ánh lệ lấp lánh.
*Yêu một thật khổ sở.*
*Cô gái thuần khiết như , dùng tình cảm sâu đậm với như thế, ban đầu từ chối cô , đây nó chẳng là ngốc khốn nạn ?*
Nơi mềm yếu nhất trong lòng Ngô Bân chạm đến.
Nếu nhiều ở đây, thật ôm cô gái Quan Minh Châu đa tài đa nghệ lòng, yêu thương vỗ về một phen.
Cố Đoàn trưởng đôi mắt tràn đầy tình ý của , mặt nở nụ nhẹ nhõm thoáng qua.
—— *Thằng nhóc cuối cùng cũng “ mắt thấy vàng nạm ngọc” !*
*Mình cuối cùng cũng nó bớt một tình địch!*
*Tình địch còn vợ “hóa thù thành bạn”, sắp trở thành với .*
“Hu hu... Hu hu...”
Cố Đoàn trưởng đang nhẹ nhõm thì Từ nhị tỷ che mặt chạy nhà vệ sinh...
*Chị hai lên cơn gì thế ?*
Đoàn trưởng Cố chút ngơ ngác —— * nãy còn nhảy tưng bừng, chớp mắt “hu hu” lóc ?*
*Phụ nữ đúng là loài động vật phức tạp!*
Đoàn trưởng Cố đau lòng vợ, giải quyết xong chuyện của em gái, giờ dỗ dành chị hai, vợ mà vất vả thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-875.html.]
Lãnh Thiên Việt nghĩ nhiều như , thấy chị hai lóc chạy nhà vệ sinh, cô vội vàng đặt violin xuống đuổi theo.
“Chị hai, , nhớ trai em ?”
Lãnh Thiên Việt vỗ vỗ chị kết nghĩa đang như mưa: “Nhớ thì cứ mạnh dạn thể hiện như Minh Châu ! Khóc thì tác dụng gì?”
“Anh trai em mà chị nhớ như , chắc chắn sẽ ôm chị xoay vòng vòng mặt , còn giơ chị lên cao nữa.”
Lãnh Thiên Việt ngờ “tiểu ớt cay” cũng dễ xúc động như , chỉ vài câu hát khiến cô lụt nhà.
Thế là, cô bèn lôi ông trai “hờ” để trêu chọc.
“Đi , đừng bậy! Ai thèm nhớ trai cô? Chẳng Minh Châu làm cho cảm động .”
Từ Tiểu Phi chọc cho dở dở , miệng lưỡi đồng nhất mà cãi bướng.
Thực , sự theo đuổi táo bạo và những lá thư tình dồn dập của Lục Kế Dũng, cô sớm thầm trao trái tim .
Chỉ tiếc là cô là một sinh viên đại học, còn Lục Kế Dũng là một cán bộ cấp đoàn bận rộn việc quân, hai thể thường xuyên gặp như những cặp đôi khác, đó là một điều phiền muộn.
Cô “khi em nhớ , ở nơi chân trời”, cô “khi em nhớ , ở ngay mắt”, ?
“Được ! Chị Minh Châu làm cho cảm động mà , thì chị học theo cô !”
“Bây giờ em xe , chị đến nhà em tiện, trai em thời gian thì chị thể tìm mà! Tình yêu là sự theo đuổi từ hai phía, chị cứ đợi tìm chị?”
Lãnh Thiên Việt, một xuyên từng yêu đương nhảy thẳng đến hôn nhân, mà ở thập niên 70 trở thành chuyên gia tình cảm, năng cứ gọi là liến thoắng.
“Cô xe ? Chiếc xe jeep bên ngoài là của riêng cô ?”
Mắt Từ Tiểu Phi trợn to hơn cả quả trứng gà: “Tôi còn tưởng là xe của em rể chứ.”
Những năm 70, sĩ quan cấp đoàn chính, đoàn trưởng và chính ủy đều xe riêng, điều Từ Tiểu Phi vẫn .
“Vâng, chị hai, nhưng là xe thải loại thôi.”
Lãnh Thiên Việt ngượng ngùng .
Ngay đó, cô quân tẩu chuẩn giải thích cho chị hai, sắp trở thành quân tẩu, một chút kiến thức thông thường về việc sử dụng xe trong quân đội:
“Chị hai, đoàn trưởng là chỉ huy cao nhất của đơn vị cấp đoàn, tuy trang xe riêng nhưng chỉ giới hạn sử dụng khi công tác, là xe cá nhân.”
“Người nhà thỉnh thoảng thể nhờ một chút, nhưng thể công tư lẫn lộn, cho nên Bắc Dương mới mua cho em chiếc xe .”
Ý của Lãnh Thiên Việt là:
*Anh trai em tuy là đoàn trưởng xe riêng, nhưng thể công tư lẫn lộn, cho nên tìm chị tiện.*
*Núi đến thì qua, chị thể xe của em đến tìm thường xuyên mà.*
“Ồ, là ! mà, cô học lái xe từ khi nào thế? Sao ?”
Từ Tiểu Phi chút khách khí đưa một câu hỏi xoáy.
Lãnh Thiên Việt đau cả răng mà “chậc” một tiếng, nhưng vẫn giải thích: “Em ở quê từng lái máy cày, lái một chiếc xe jeep thì là gì?”
“Ồ...”
Từ Tiểu Phi chớp chớp đôi mắt long lanh, dường như tin, hỏi tiếp: “Vậy từng lái máy cày, thể học lái xe ? Ý là cô dạy .”