Hình tượng của Quan Minh Châu trong lòng nháy mắt trở nên cao lớn, ồ ! Trở nên mỹ đáng yêu.
Cho nên, Ngô Bân đến muộn hơn Quan Minh Châu một bước.
Cho nên, khi đối mặt với Quan Minh Châu, kìm đỏ mặt tim đập, còn chút căng thẳng hoảng loạn.
Hoảng loạn đến mức nên câu.
Sợi dây đàn tình yêu trong lòng Ngô Phó cục trưởng gảy lên, ánh mắt về phía Quan Minh Châu tia sáng khác lạ.
Trong lòng may mắn —— *May mà khai khiếu, đến dự lời mời của dì họ.*
*Nếu sẽ mất mặt trời, mất mặt trăng, ồ , mất một viên minh châu thôi xán đoạt mục.*
Tâm hồn Ngô Bân Quan Minh Châu làm chấn động.
Cô gái chỉ lương thiện, còn là đảm đương, dám chịu trách nhiệm.
Sự ôn hòa lương thiện khi đối mặt với bác gái nhà quê, sự lẫm liệt bá đạo khi nộ đả tra nữ, ngừng chạm đến tâm hồn .
Trong cái bầu khí xã hội việc liên quan đến thì treo lên cao , một cô gái trẻ thể dũng cảm , vì một xa lạ mà thực thi công lý, tinh thần “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha” sợ hãi , khiến là một công an nhân dân cũng chút hổ thẹn.
Cô gái như tương lai chỉ là hiền thê lương mẫu, còn sẽ trở thành trợ lực cho đàn ông tiến lên.
Gặp cô gái như mà nắm chặt lấy, thế chẳng là ngu đến nhà bà ngoại ngu về ?
Nhất cử nhất động của Ngô Bân, đều thoát khỏi đôi mắt như chim ưng của Cố Đoàn trưởng.
Từ lúc bước cửa, Cố Đoàn trưởng quan sát —— *Thằng nhóc và hôm gây hiểu lầm tinh khí thần khác hẳn .*
*Hôm đó thể là dọa sợ, khúm núm, để cho ấn tượng là bao cỏ.*
*Hôm nay trông cũng chút thuận mắt.*
Tuy mặt em gái chân tay luống cuống chút căng thẳng hoảng loạn, nhưng điều chứng minh ý tứ đó với em gái .
Một chỉ khi ở mặt để ý, mới thể đỏ mặt tim đập.
Cố Đoàn trưởng từng thấy heo chạy, cũng từng ăn thịt heo , cái là hiểu ngay.
Anh đối với Ngô Bân còn thù địch như thế nữa, đeo tạp dề, bưng đĩa hoa quả cắt sẵn khỏi bếp.
Ngô Bân thấy , da mặt theo bản năng co giật hai cái.
Nín nhịn gần một phút mới một câu: “Chào ! Cố Đoàn trưởng.”
“Chào ! Ngô Phó cục trưởng.”
Cố Đoàn trưởng đặt hoa quả lên bàn , đưa tay về phía Ngô Bân.
Đồng chí Ngô Bân vội vàng giấu tay lưng —— *Cậu còn dám bắt tay? Cái tay của mới hết đau ?*
Cố Đoàn trưởng bộ dạng căng thẳng của , suýt nữa chọc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-873.html.]
Sợ em gái sơ hở, Cố Đoàn trưởng tay trêu chọc: “Tại hạ Ngô Phó cục trưởng cầu kỳ như , ngại quá.”
Quan Minh Châu khúc mắc giữa hai .
Còn tưởng Ngô Bân coi ba là vợ, mặt ngại ngùng, hoặc là bệnh sạch sẽ mới dám bắt tay.
Lãnh Thiên Việt sợ để cô em chồng manh mối gì, vội vàng với lính: “Bắc Dương ca ca, cơm nước chuẩn thế nào ? Có cần em giúp ?”
Nói xong, kéo lính bếp, cảnh cáo: “Em nịnh nọt Ngô Bân, cũng vặn vẹo, thể đối xử với chút ? Không thấy hai kịch ?”
“Đôi mắt Ngô Bân cứ dán chặt Minh Châu kìa.”
Cố Đoàn trưởng : “Coi như thằng nhóc còn chút điều! vẫn là vợ biểu hiện , khí định thần nhàn, còn làm nhục sứ mệnh, thật khiến khâm phục.”
Màn Lãnh Thiên Việt giảng hòa đó, khiến Cố Đoàn trưởng với cặp mắt khác xưa.
Anh ngờ vợ trong tình huống đó đối mặt với Ngô Bân, thể lạc lạc đại phương như , cứ như cái hiểu lầm từng đó từng xảy .
Nếu vợ kiên trì hóa giải sự gượng gạo, thằng nhóc Ngô Bân thể biểu hiện dáng đàn ông còn chừng .
“Việt Việt, cơm nước lát nữa là xong, em ngoài đợi , ngoan.”
Trước mặt dì Hà, Cố Đoàn trưởng tiện hành động quá phận, gắp một hạt lạc rang bỏ miệng vợ, coi như khích lệ.
“Được ! Không vội, và dì Hà cứ từ từ làm.”
Khi Lãnh Thiên Việt trở phòng khách, bà cụ đang trò chuyện khí thế ngất trời với Từ Tiểu Phi, Quan Minh Châu và Ngô Bân dẫn hai đứa nhỏ đang xem tuyết trong sân.
Manh Manh vây quanh mấy chạy nhảy làm nũng.
Quan Minh Châu khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chơi đùa với cục bột nhỏ, gì đó với Ngô Bân.
Trên mặt Ngô Bân tràn ngập nụ , trông vui vẻ.
Lãnh Thiên Việt cảnh , tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất.
Cô em chồng thể cùng Ngô Bân giai ngẫu thiên thành, hiểu lầm giữa cô, lính và Ngô Bân coi như lật sang trang mới.
Bữa trưa, cơm nước gia thường tỉnh Lỗ do lính và dì Hà liên thủ làm, ai nấy đều ăn thỏa mãn vô cùng.
Từ Tiểu Phi ăn hai bát mì đ.á.n.h lỗ mà vẫn thèm.
Ngô Bân và Quan Minh Châu thể là đầu tiên ở cùng , đều chút ngại ngùng, hai mỗi ăn một bát là dừng.
Bà cụ cũng ăn một bát đầy.
Còn đùa bà già , tranh Từ Tiểu Phi, nếu cũng ăn hai bát.
Cơm no rượu say, cả bàn đồ ăn gần như quét sạch.
Ăn xong cơm, uống một lúc, hai lọt mắt xanh của dính lấy , Từ Tiểu Phi nhỏ giọng hỏi em gái kết nghĩa: “Thiên Việt, bước tiếp theo còn tiến hành ?”
Ý của cô là: *Dù hai lọt mắt xanh , đang nóng hổi đây , còn tốn nhiều công sức thế làm gì?*
Lãnh Thiên Việt “chậc” một tiếng: “Chị hai, bọn họ chỉ là lọt mắt xanh thôi, xác định quan hệ .”