Bà cụ thằng cháu họ làm cho hiểu nổi...
Bình thường là một hào sảng, hôm nay ý gì đây?
Sao còn “cái cái ” nên câu thế ?
Còn là Phó cục trưởng nữa chứ! Sao cảm giác thịt ch.ó lên bàn tiệc thế ?
Lãnh Thiên Việt ở bên cạnh trộm .
Nhìn thần tình căng thẳng hoảng loạn của Ngô Bân, hình như ý với cô em chồng .
Hơn nữa còn giả vờ, là loại chân tình bộc lộ, nếu sẽ như thế .
Có điều, tình cảm đến nhanh quá nhỉ?
Mấy hôm còn dầu muối ăn, chấp nhận cành ô liu cô em chồng đưa , thái độ đổi ?
Tình yêu thần kỳ như , đến là đến?
Lãnh Thiên Việt cũng làm cho hiểu nổi...
Chẳng lẽ cô, xuyên sách mở mắt lính khóa chặt , hiểu tình yêu?
Thằng nhóc Ngô Bân chơi trò “binh bất yếm trá”? Bị áp lực nên đến ứng phó bà cụ một chút, bôi dầu chân chuồn êm?
!
Lãnh Thiên Việt nghĩ nhiều .
Sở dĩ Ngô Bân thái độ đổi nhanh như , là nguyên nhân.
Một là, sự khuyên bảo gợi ý của bố và dì họ, nghĩ thông suốt nhiều chuyện.
Người thể chấp niệm một ý nghĩ, bỏ lỡ sự rực rỡ của mặt trời mọc, bỏ lỡ sự thôi xán của bầu trời .
Đời sống đời, cách sống nhất là nắm bắt hiện tại, phù hợp với mới là nhất, cô gái Quan Minh Châu hiện tại đối với mà là phù hợp nhất.
Hai là, tâm hồn hôm nay Quan Minh Châu làm chấn động một chút.
......
Trên đường đến nhà bà nội Cao, Ngô Bân và Quan Minh Châu cùng một chuyến xe buýt.
Cậu lên xe Quan Minh Châu hai trạm, ở ghế phía xe.
Khi Quan Minh Châu lên xe, ghế trong xe kín hết, cô chỉ thể .
Cùng lên xe với cô, còn một phụ nữ trung niên bế con nhỏ.
Bác gái đó một tay bế con, một tay vịn tay cầm xe, lắc lư qua vất vả.
Thấy ghế bên cạnh bà là một cô gái trẻ đang , Quan Minh Châu khách khí với cô gái đó: “Đồng chí, bác gái bế con tiện, cô thể nhường chỗ cho bác ?”
Cô gái trẻ mắt ngoài cửa sổ, phản ứng.
Quan Minh Châu tưởng cô thấy, cao giọng thương lượng với cô một câu: “Đồng chí, xin cô nhường chỗ cho bác gái ?”
“Cô ch.ó bắt chuột xen việc khác làm gì? Tôi bỏ tiền mua vé , tại nhường chỗ cho bà ? Chê tiện thì đừng xe.”
Cô gái trẻ rống lên một tiếng sư t.ử Hà Đông, dọa cả xe rùng một cái.
Nam thanh niên bên trong cô thấy , lập tức dậy, nhường chỗ cho bác gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-872.html.]
Quan Minh Châu chấp nhặt với cô gái trẻ.
Sau khi nam thanh niên rời chỗ, cô bảo cô gái trẻ dịch trong, đổi chỗ với bác gái.
Cô gái trẻ đó xong, “gào” lên một tiếng: “Tại dịch chỗ cho bà ? Có bản lĩnh thì trèo qua mà , đồ nhà quê mùi phân gà.”
Ý của cô gái trẻ rõ ràng: *Cô cạnh nhà quê ăn mặc quê mùa.*
*Ồ, hóa là ! Loại hàng coi thường nhà quê.*
Quan Minh Châu “phừng” lửa giận lên đỉnh đầu.
cô bùng phát, cực lực kìm nén cơn giận : “Xin cô đừng phân biệt phận, nhà quê thì ? Không nhà quê cô uống gió tây bắc ?”
“Cần cô quản , cô tính là cái thứ gì, vẻ đạo mạo, cô bố là ai ? Dám dạy dỗ ?”
Cô gái trẻ hất hàm sai khiến lôi phụ ...
Quan Minh Châu giận dữ.
Nghiêm giọng quát: “Cô dám ăn xấc xược, tùy tiện mắng ?”
Tiếp đó khách khí túm lấy cổ áo cô gái trẻ, một tay lôi cô dậy, dùng sức ném xuống sàn xe.
Sau đó đỡ bác gái ghế.
“Cô... Cô...”
Cô gái trẻ ngẩn , nửa ngày hồn .
“Tôi cái gì? Tôi cần bố cô là ai, nhưng thể ông giáo d.ụ.c cô, cho cô chuyện thế nào, làm .”
Trước khi mất trí nhớ, ông nội Quan Minh Châu từng dạy cô luyện quyền cước, tuy tinh thông, nhưng đủ để phòng .
Mấy năm ở quê, cô thường xuyên giúp bố xuống ruộng lao động, rèn luyện lực tay, đối phó với một tiểu thư nhà giàu học vấn nghề nghiệp, quả thực là chuyện nhỏ như con thỏ.
Cô gái trẻ khí thế lẫm liệt bá đạo của Quan Minh Châu dọa sợ.
Cảm thấy đối thủ của cô, nên dám hành động thiếu suy nghĩ, miệng buông lời tàn nhẫn: “Cô đợi đấy! Tôi bảo bố xử lý cô, gan thì cho tên cô.”
Quan Minh Châu trực tiếp chọc —— *Trên đời còn loại ngu xuẩn chỉ lớn tuổi lớn não ?*
*Sao mở miệng ngậm miệng là lôi bố thế?*
*Tưởng bổn cô nương sẽ sợ ?*
*Bất kể cô là con gái ai, bố cô là Tỉnh trưởng Bí thư tỉnh ủy, bổn cô nương cũng tiếp đến cùng.*
“Cô hỏi là con gái ai đúng ? Được! Cô thể đến tòa nhà văn phòng Ủy ban thành phố tìm Thị trưởng Quan Bỉnh Trạch, cứ con gái ông bắt nạt cô .”
“Còn nữa, cô cũng thể đến chỗ Tỉnh trưởng Vu kiện , tên là Quan Minh Châu, đổi tên, đổi họ.”
Quan Minh Châu bá đạo liếc kẻ ngu xuẩn não một cái, khi xe đến trạm thì ngạo nghễ nhảy xuống xe, nghênh ngang bỏ ...
Cô gái trẻ đặt m.ô.n.g xuống ghế, toát một mồ hôi lạnh.
—— *Mẹ ơi! Chị gái là con gái Thị trưởng ?*
*Thảo nào trâu bò bá đạo thế! Bố chỉ là cái Cục trưởng nhỏ thôi mà.*
Đồng chí Ngô Bân thì quên cả xuống xe.
—— *Hóa cô gái rạng rỡ hào phóng, dám làm dám chịu chính là Quan Minh Châu !*
Cậu chiếc xe buýt quá trạm, ngây ngô, trong đôi mắt sáng lấp lánh tia lửa đang nhảy nhót...