Trút bỏ gánh nặng, Cố đoàn trưởng liền tiến hành bước tiếp theo.
"Việt Việt, em ngủ ?"
Anh vỗ vỗ vợ đang trong lòng.
"Ưm, ngủ ."
Lãnh Thiên Việt nheo mắt gật đầu.
Cố đoàn trưởng khẽ: "Ngủ mà em còn gật đầu ?"
"Nếu thì ?"
Lãnh Thiên Việt ngáp một cái: "Đừng quên lời , tối nay là 'đàn bà', thì đừng nghĩ lung tung nữa, mau ngủ ."
Cố đoàn trưởng: "..."
Lại bắt bẻ , tiểu yêu tinh ở trong chăn cũng lắm chiêu trò thật.
Hết cách, lời thì thể nuốt lời, nếu sẽ chọc giận tiểu yêu tinh.
Cứ đồng ý , lát nữa nghĩ cách lật ngược tình thế , dù thì trời còn lâu mới sáng......
——
Ngày hôm , Lãnh Thiên Việt dậy muộn.
Đêm qua đang ngủ con sói xám giở trò, mệt quá nên ngủ quên.
Anh lính khi cửa nỡ đ.á.n.h thức cô, làm đồ ăn ngon hâm nóng trong nồi.
Cô rửa mặt xong, ăn uống no nê, tiên bắt xe đến cửa hàng quần áo.
Sau đó tìm Đường Úy Ninh, cho bà chuyện mua xe đăng ký nhờ tên nhà máy.
Đường xưởng trưởng hề suy nghĩ, đồng ý ngay tắp lự: "Chuyện cỏn con mà cũng tính là chuyện ? Cháu cứ việc lấy xe, những việc khác cô sẽ lo liệu cháu."
Giải quyết xong chuyện đăng ký xe, buổi trưa Lãnh Thiên Việt mua bánh bao ngâm canh thịt cừu, mang đến Đại học Giao thông An Tây, chặn đường chị hai ở ngay cổng nhà ăn.
"Thiên Việt, em tới đây?"
Từ Tiểu Phi thấy em gái kết nghĩa, lao tới ôm chầm lấy một cái thật chặt.
"Chị hai, nhẹ tay! Nhẹ tay! Không thì canh thịt cừu đổ hết bây giờ."
Lãnh Thiên Việt vội vàng xin tha.
Từ Tiểu Phi "hì hì": "Đây chẳng là lâu ngày gặp em nên nhớ quá ! Cái con bé vô lương tâm , mấy ngày nay em làm gì thế? Sao chẳng thấy tăm cả?"
"Chị chẳng cũng thế ? Chị hai."
Lãnh Thiên Việt hỏi ngược .
"Chị đây là dạo bận , trường học sắp tổ chức tiệc chào mừng năm mới Tết Dương lịch, hội sinh viên đang tổ chức cho sinh viên tập luyện tiết mục, mấy cán bộ bọn chị ngày nào cũng trông chừng."
Nói xong, Từ Tiểu Phi hỏi thăm Dương Phán Phán: "Dạo chị bận, lo chuyện của Phán Phán, em liên lạc với cô ? Bệnh tình của bố Dương khỏi ? Đã xuất viện ?"
Chị hai Từ cứ như bà già lo lắng, tuôn một tràng.
"Chị hai, em đang định với chị chuyện của Phán Phán đây, chị xong bình tĩnh nhé, cấm nghĩ lệch lạc đấy."
Sợ chị hai làm quá lên, Lãnh Thiên Việt tiêm cho chị một liều t.h.u.ố.c phòng ngừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-850.html.]
Từ Tiểu Phi: "..."
Cô em kết nghĩa ý gì? Chuyện lớn gì mà khiến nghĩ lệch lạc ?
"Tiểu Ớt Chỉ Thiên" khả năng chịu đựng kém thế ?
"Thiên Việt, đừng úp mở nữa, mau , rốt cuộc là chuyện gì? Có bố Dương......"
Từ Tiểu Phi túm chặt lấy cánh tay em gái.
Lãnh Thiên Việt kéo loạng choạng, suýt chút nữa làm đổ bát canh thịt cừu tay.
"Chị hai, chị đừng căng thẳng, sự việc như chị nghĩ , là chuyện , chuyện đại hỷ."
Lãnh Thiên Việt chị hai nghĩ sai hướng, vội vàng an ủi.
"Chuyện gì? Em mau , làm sốt ruột c.h.ế.t ?"
Từ Tiểu Phi gấp đến mức nhảy dựng lên.
"Chị hai, chị Dương Phán Phán là ai ?"
Lãnh Thiên Việt từng bước tiết lộ phận của em chồng.
"Dương Phán Phán thì là Dương Phán Phán chứ còn là ai? Chẳng lẽ cô còn thể là con gái Thị trưởng, là em chồng của em chắc?"
Từ Tiểu Phi mắt thấy sắp nổi cáu .
"Chị hai, chúc mừng chị! Đoán đúng !"
Lãnh Thiên Việt thu vẻ cợt nhả, vẻ mặt trịnh trọng : "Cô chính là thiên kim của Thị trưởng, tên cũ là Quan Minh Châu, là em gái ruột của Bắc Dương ca ca, em chồng của em."
"Cái gì? Từ từ! Từ từ! Thiên Việt, em nữa xem, là ? Chị hiểu."
Từ Tiểu Phi suýt chút nữa ngã ngửa —— Mẹ ơi! Thế giới điên ?
Sao nhiều chuyện khiến rớt cả mắt thế ?
Đầu tiên là em gái kết nghĩa tìm phận thiên kim Sư trưởng, tiếp đó là em rể kết nghĩa tìm phận công t.ử thế gia, giờ Dương Phán Phán tìm phận thiên kim Thị trưởng.
Từ Tiểu Phi vỗ vỗ trán.
Biết ngày mai đứa con gái của Phó cục trưởng Cục giáo d.ụ.c huyện như , cũng tìm phận, biến thành con gái thất lạc của một nhân vật lớn nào đó cũng nên?
"Thiên Việt, chuyện là thật đùa đấy? Em đùa nhé!"
Chị hai Từ vẫn chút tin, truy hỏi một nữa.
"Chị hai, chuyện lớn như em dám đùa, Dương Phán Phán đích thực là em chồng em."
Lãnh Thiên Việt kể chuyện Quan Minh Châu nhảy xuống dòng nước lũ cứu bé gái thế nào, nước cuốn trôi , bố Dương cứu cô và nuôi cô ăn học đại học như thế nào.
Còn cả sự đau khổ dằn vặt khi mất trí nhớ, và tình cảm thiết hơn cả ruột thịt với gia đình họ Dương những năm qua, cô đều kể hết cho chị hai .
"Thiên Việt, Dương Phán Phán, , cô em Quan Minh Châu thâm sâu thật đấy!"
"Chị với em quan hệ với cô như , những chuyện cô đều giấu cho chúng , chút nể mặt nhỉ?"
Từ Tiểu Phi bỗng nhiên ý kiến lớn với Quan đại tiểu thư —— Cô em mà giấu kỹ thế?
"Chị hai, thể như , khi Minh Châu mất trí nhớ thì chẳng nhớ gì cả, cô đến từ ? Tên họ là gì? Bao nhiêu tuổi, tất cả đều ."
Lãnh Thiên Việt chị hai hiểu lầm em chồng, sức giải thích cô :
"Khoảng trống trong ký ức khiến cô cực kỳ thiếu cảm giác an , nếu bố Dương yêu thương như con đẻ, cô căn bản trụ đến bây giờ."