“Giám đốc Thịnh, trang phục thêu thùa định giá nhất định cao một chút, bởi vì thứ nhất nghề thêu giá trị gia tăng cao, nó chỉ giá trị nghệ thuật, mà còn giá trị văn hóa. Thứ hai thợ thêu giỏi dễ tìm”.
Lãnh Thiên Việt bàn với Giám đốc Thịnh về Shiatzy Chen (Hạ Tư), để ông tham khảo cách định giá trang phục của .
Sợ nhiều lộ tẩy, đành nhịn xuống.
Chỉ đành phân tích kỹ lưỡng với ông về chuyện thợ thêu.
“Giám đốc Thịnh, thợ thêu nhờ tìm giúp ngài , ban đầu tìm hai ba , đợi xưởng may quỹ đạo, sẽ tìm thêm vài ”.
“Tìm thợ thêu giỏi, sẽ để các chị dâu trong cửa hàng của đào tạo hướng dẫn cho ngài vài ngày, những việc khác, ví dụ như đãi ngộ lương bổng gì đó ngài tự bàn với họ”.
“Còn nữa, tuy chỉ là nhà thiết kế thời trang của các ngài, nhưng sẽ dựa kinh nghiệm tự mày mò , đưa một kiến nghị hợp lý trong việc quản lý xưởng và tiêu thụ trang phục”.
Lúc Lãnh Thiên Việt những lời , thái độ chân thành.
Cùng lợi, hợp tác cùng thắng mà!
Cùng lợi và cùng thắng, vĩnh viễn là tôn chỉ hợp tác với khác của cô.
“Tốt , quá ! Cô gái Lãnh Thiên Việt, cảm ơn cô”.
Đào một nhà thiết kế thời trang miễn phí, thuận tiện tìm một xưởng trưởng lấy lương.
Chuyện như rơi trúng đầu , Giám đốc Thịnh vui đến mức miệng ngoác đến tận mang tai.
“Cô gái Lãnh Thiên Việt, cô mua bất cứ thứ gì ở Cửa hàng Hữu nghị đều cần phiếu, dùng Nhân dân tệ là ”.
*Cô gái hào phóng rộng rãi như , cũng chút biểu thị chứ?*
Giám đốc Thịnh cho Lãnh Thiên Việt sự chăm sóc đặc biệt.
Lãnh Thiên Việt: “......”
*Cần chính là câu của ngài! Nếu chẳng làm công cốc ?*
“Cảm ơn ngài, Giám đốc Thịnh, khách sáo nữa”.
Lãnh Thiên Việt vui đến mức suýt bay lên trời.
Có đặc quyền như , cô thể tận hưởng nhiều thứ mà khác mua ở thập niên 70 .
Ví dụ như các loại sản phẩm điện gia dụng nhập khẩu: Như máy ghi âm Sanyo của Nhật, tivi Toshiba, tủ lạnh các thứ.
Ví dụ như các loại hàng hot thời thượng: Như thịt hộp Mai Lâm Thượng Hải, bánh tây Kiesling Thiên Tân và các đồ ăn khác, còn giày du lịch nhập khẩu nữa.
Lãnh Thiên Việt quyết định, tiếp theo sẽ lục tục sắm sửa một đồ điện gia dụng cho gia đình.
Dù lính nhà sắp thăng chức , chuyển đến căn nhà lớn hơn, sẽ chỗ để đồ điện.
Chỉ là lính nhà thể thăng đến cấp bậc nào, tương lai thể ở căn nhà lớn bao nhiêu?
Có đặc quyền, Lãnh Thiên Việt lập tức mua ít đồ: Hai cái máy ghi âm Sanyo, một đôi giày du lịch Nike, kèm theo một đống đồ ăn ngon.
Giám đốc Thịnh phất tay, hào phóng bảo cô cứ ghi nợ tên ông, hôm nào tiện thì lấy tiền đến thanh toán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-838-dac-quyen-o-cua-hang-huu-nghi.html.]
Lãnh Thiên Việt càng vui hơn – *vị Giám đốc Thịnh quả thực là bút tích của cha ruột mà!*
Hai cái máy ghi âm, Lãnh Thiên Việt định tặng ông nội và bà Cao mỗi một cái.
Sau đó cô sẽ thu âm vài bài hát tiết tấu vui nhộn, dạy họ nhảy quảng trường để rèn luyện sức khỏe.
Giày du lịch là mua cho lính, dùng để phối với quần âu, lính nhà bây giờ điệu đà lắm, thấy chắc chắn sẽ thích.
Rời khỏi Cửa hàng Hữu nghị, Lãnh Thiên Việt về thẳng cửa hàng quần áo, để tạm hai cái máy ghi âm ở đó.
Cô tìm một thời cơ thích hợp để tặng cho ông nội và bà Cao.
Tôn Thải Vân cái máy ghi âm, nước miếng chảy ròng ròng.
Lãnh Thiên Việt vỗ vai cô nhỏ: “Chị dâu, thu nước miếng , dẫn dắt lính của chị bán hàng cho , nếu đạt hiệu quả mong đợi, cuối năm em thưởng cho chị một cái”.
“Thật hả, Thiên Việt, em lừa chị chứ?”
Tôn Thải Vân suýt chút nữa quên họ gì, như thế cô xách về khu gia thuộc khoe khoang một trận trò mới .
“Chị dâu, em lời nào mà giữ lời? Chị yên tâm, các chị dâu trong cửa hàng chúng , nhà nào cũng sẽ tivi, tủ lạnh, máy giặt hết”.
Lãnh Thiên Việt lời khoác lác, cô bây giờ đặc quyền mà.
Lúc tan làm, Lãnh Thiên Việt cùng các chị dâu về khu gia thuộc.
Anh lính hôm nay về đúng giờ.
Cô đến cửa nhà ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức.
Trước khi ngủ, Lãnh Thiên Việt lấy đôi giày du lịch cho lính thử.
Anh đôi giày hai mắt sáng rực, miệng : “Việt Việt, giày kiểu hợp ?”
Lãnh Thiên Việt kéo lính xuống mép giường.
Sau đó gục đầu lên vai , nhếch môi : “Cố Đoàn trưởng, học thói khẩu thị tâm phi từ bao giờ thế? Ánh mắt nhỏ của bán nội tâm , hả?”
Cố Đoàn trưởng “hề hề”: “Có ? Việt Việt”.
Tiếp đó cầm đôi giày trong hộp lên, chút đắc ý :
“Anh chẳng sợ đôi giày thế , sẽ làm trông trai hơn ? Nếu phụ nữ chạy theo đuôi , em đừng mắng là trứng thối đấy nhé”.
Xỏ giày hai vòng, Cố Đoàn trưởng càng vui hơn: “Việt Việt, giày thoải mái hơn giày giải phóng nhiều”.
Lãnh Thiên Việt vỗ vỗ vai :
“Đại ca, đôi giày giải phóng của tuy bền chắc, nhưng độ thoải mái chắc chắn bằng đôi , cái gọi là giày thể thao, cũng gọi là giày du lịch, là hàng nhập khẩu đấy nhé”.
Hàng nhập khẩu?
“Việt Việt, giày là hôm nay em mua ở Cửa hàng Hữu nghị ?”
Giày nhập khẩu chỉ Cửa hàng Hữu nghị mới mua .
Cố Đoàn trưởng cần nghĩ cũng , vợ hôm nay ký thỏa thuận, chắc chắn gài bẫy ông Giám đốc Thịnh , nếu trong tay cô phiếu, làm mua giày nhập khẩu ?