Quan hệ quân dân hòa thuận như chị em ruột thịt.
Nếu Lục Sư trưởng dùng uy quyền của thủ trưởng gây chút áp lực cho Cố Đoàn trưởng, đám quân tẩu cuối cùng khi kéo lên làm loạn ở Sư đoàn bộ.
Mỗi khi nghĩ đến đám bà cô chiều hư đó, đầu óc Bộ trưởng Lưu đau như búa bổ.
Chỉ lập tức đóng gói ném họ cho khuất mắt.
Đương nhiên, Bộ trưởng Lưu vẫn mối quan hệ cha con ruột thịt giữa Lục Sư trưởng và Lãnh Thiên Việt. Ở Sư đoàn bộ, ngoài Chính ủy Tần và Lữ trưởng Trịnh, những khác vẫn gì.
Vì , Bộ trưởng Lưu chỉ đơn thuần cho rằng, chỉ cần Lục Sư trưởng mở lời với Cố Đoàn trưởng, vì nể mặt thủ trưởng, chắc chắn sẽ về nhà vận động vợ.
Nào Lục Sư trưởng đang ở thế tiến thoái lưỡng nan.
Trước khi nhận cô con gái bướng bỉnh, ông căn bản tư cách gì để lệnh cho cô.
Cho dù Cố Đoàn trưởng là con rể, vì áp lực mà miễn cưỡng đồng ý, thì thuyết phục vợ còn là một dấu hỏi lớn.
Tính cách của con gái , Lục Sư trưởng lạ gì.
Bướng bỉnh bao lâu nay mới chịu lề mề quyết định nhận cha, mà khi nhận còn bá đạo điều kiện cho phép công khai mối quan hệ.
Lục Sư trưởng cảm thấy Bộ trưởng Lưu đây rõ ràng là đang làm khó ông.
“Lão Lưu, chuyện của đám quân tẩu ở nhà máy diêm cứ từ từ , cầm cự ngày nào ngày đó”.
Nếu những lời thể thẳng, thì cứ dùng kế hoãn binh .
Đợi nhận con gái sẽ bàn bạc bước tiếp theo.
Dù "con lừa bướng" , xưởng mỹ phẩm do cô tự bỏ tiền túi, hiến bí phương gia truyền để mở là để giải quyết khó khăn cho ông bố .
Đợi đến ngày nhà máy diêm thật sự thể duy trì, cô con gái của ông chắc chắn sẽ .
Nếu cô ông gánh vác, thì sẽ yên đám quân tẩu đó mất cần câu cơm.
Con gái ông hứa chuyện gì thì nhất định sẽ làm .
Đối phó với đám quân tẩu ở nhà máy diêm, cứ để Bộ trưởng Lưu tạm thời tự nghĩ cách, nếu thì cần ông làm Bộ trưởng Hậu cần để làm gì?
“Chuyện ... ... ”.
Bị từ chối thẳng thừng, Bộ trưởng Lưu cảm thấy vô cùng thất vọng.
Vẻ mặt ủ rũ Sư trưởng nhà — đây chẳng do thám tình báo công cho ngài ? Còn vui đến mức chạy toát cả mồ hôi hột.
Thật mất hứng!
Thấy Bộ trưởng Lưu tiu nghỉu, Lục Sư trưởng lập tức hiểu ông đang nghĩ gì, chỉ giải thích.
Bộ trưởng Lưu thấy , ở cũng vô ích, đành buồn bã rời .
Ông về tự nghĩ cách tấn công Cố Đoàn trưởng thôi...
——
Bên , Lãnh Thiên Việt dặn dò xong xuôi việc với Triệu Thông.
Triệu Thông là làm , quyết định ngày mai sẽ lo vụ bao bì mỹ phẩm in chữ nước ngoài.
Về việc tìm thợ thêu, việc đó càng dễ, chỉ cần tiền bạc sòng phẳng, thợ giỏi cỡ nào cũng tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-827-bua-com-toi-va-anh-chong-dam-dang.html.]
Đối với lời của Triệu Thông, Lãnh Thiên Việt tin tưởng tuyệt đối.
Dặn dò xong, Lãnh Thiên Việt nán nữa mà thẳng về nhà...
Về nhà bao lâu thì Tiểu Trình đến.
Cậu báo tin Đoàn trưởng đang ở đại đội tân binh đôn đốc huấn luyện, khi nào mới về, bảo cô cứ đón hai đứa nhỏ .
Đoàn trưởng còn dặn, bữa tối nếu cô mệt nấu thì để lấy cơm từ nhà ăn mang về.
Lãnh Thiên Việt nhắn là cô tự nấu , cần lấy cơm nhà ăn.
“Cảm ơn chị dâu!”
Tiểu Trình xong liền chạy biến như một cơn gió...
Gần đây cũng bận tối mắt tối mũi, chị dâu tâm lý làm phiền, thật quá .
Đón hai đứa nhỏ về, Lãnh Thiên Việt bắt tay nấu cơm.
Mẹ chồng thường xuyên mang đồ tiếp tế đến, bà nội Cao hôm còn nhét đầy một xe, nguyên liệu trong nhà đầy đủ nên nấu nướng nhanh gọn.
Chẳng mấy chốc, một bàn cơm thơm phức dọn .
Lãnh Thiên Việt và hai đứa nhỏ ăn một bữa ngon lành, phần cơm của lính cô để riêng.
Hơn 8 giờ tối, Cố Đoàn trưởng mới vác mặt về.
Lãnh Thiên Việt hỏi ăn , mắt sáng như sói đói, than vãn: “Sắp đói đến mức bụng dính lưng đây ”.
Lãnh Thiên Việt lườm một cái: “Nhà ăn hết cơm ? Hay là tự ăn? May mà em còn phần cơm cho đấy”.
Nói , cô bếp hâm nóng thức ăn.
“Vẫn là vợ thương nhất!”
Anh lính vui vẻ lon ton chạy theo bếp, ôm chầm lấy vợ hôn ngấu nghiến...
“Em là cơm mà gặm? Con sói xám , tránh nào, mỡ b.ắ.n bây giờ”.
Lãnh Thiên Việt dùng sức đẩy cái đầu đang dụi cổ .
“Vậy thì đợi lát nữa lên giường gặm tiếp”.
Con sói xám “hê hê” gian xảo xuống bàn ăn.
Lúc lính ăn cơm, Lãnh Thiên Việt chống cằm hỏi: “Bắc Dương ca ca, hôm nay về muộn thế? Huấn luyện tân binh bắt đầu , vị ‘Đoàn trưởng như cha già’ sắp bận rộn một thời gian ?”
Cố Đoàn trưởng đến mức suýt phun cả cơm: “Việt Việt, em cái biệt danh của ?”
Lãnh Thiên Việt tặc lưỡi: “Mấy bà chị dâu trong khu đại viện cả ngày ríu rít như chim sẻ, chuyện trời biển gì mà em chẳng ?”
Sau đó, cô nheo mắt đầy nghi hoặc: “Cố Đoàn trưởng, em còn may vá nhỉ? Học lóm lúc nào thế?”
Cố Đoàn trưởng hỏi trúng tim đen, chút ngượng ngùng: “Ha ha! Tự học thành tài thôi! Anh đường đường là một Đoàn trưởng, chẳng lẽ để lính của lộ m.ô.n.g thao trường ?”
Đâu tự học thành tài gì cho cam?
Rõ ràng là lúc nhỏ nghịch ngợm trèo cây, nhảy giếng, leo nhà lật ngói, rách đũng quần là chuyện cơm bữa. Mẹ vá, bên cạnh xem riết cũng cầm kim.
Lãnh Thiên Việt con sói xám lừa, giơ ngón tay cái lên khen ngợi: “Cố Đoàn trưởng, quả nhiên lợi hại! Chuyện gì cũng thể tự học thành tài”.
Rồi cô ranh mãnh: “Hôm nay về muộn vá quần cho lính mới đấy chứ?”