Anh lính của cô mỗi khi đăm chiêu khác, khi nhếch môi , lúc nhướng mày, thực sự đều toát lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t !
Đương nhiên, Lãnh Thiên Việt dám treo ảnh cưới của và lính trong tủ kính công cộng, nhưng điều đó nghĩa là họ sẽ chụp. Cô vẫn luôn nung nấu ý định tìm cơ hội để chụp một bộ ảnh cưới bù. Là một xuyên từ thế kỷ 21, ở kiếp cô từng kết hôn, đến thế giới mà ngay cả một tấm ảnh cưới cũng thì chẳng là quá thiệt thòi ?
“Chị dâu, vợ chồng em đương nhiên cũng chụp chứ! đợi em tự tay làm xong bộ váy cưới cho .”
Lãnh Thiên Việt tự thiết kế một bộ váy cưới độc nhất vô nhị đời, cao quý, tinh xảo và mộng ảo hơn cả những thiết kế của Vera Wang. Cô tính toán kỹ lưỡng, từ khâu thiết kế, cắt may, thêu thùa đến đính cườm thủ công, để thành một tác phẩm như ý ít nhất cũng cần ba tháng.
Cô nhớ những chiếc váy cưới của Vera Wang, từ khâu chọn vải đến khi thiện thường mất nửa năm. Với một chiếc váy cưới thủ công, ba tháng là tốc độ đáng kinh ngạc . Đương nhiên, những mẫu váy cưới cô dùng để thử nghiệm thị trường sẽ tốn nhiều thời gian như , vì ban đầu cô sẽ bắt đầu từ những kiểu dáng đơn giản hơn. Trừ khi những vị khách thượng lưu như ở Kinh Thành của dì Phùng, sẵn sàng đặt hàng riêng màng chi phí.
Lưu Xuân Hoa cô thì mỉm đôn hậu: “Được! Em thì làm .”
Bây giờ trong mắt Lưu Xuân Hoa, Lãnh Thiên Việt gì cũng đúng, làm gì cũng lý. Chị tin tưởng cô tuyệt đối.
“Ôi chị dâu, chúng mải chuyện phiếm mà quên mất việc chính .” Lúc định rời , Lãnh Thiên Việt mới sực nhớ bàn với Lưu Xuân Hoa về chuyện tìm thợ thêu.
Trang phục cô thiết kế cho Cửa hàng Hữu nghị chủ yếu theo phong cách dân tộc, nên kỹ thuật thêu thùa là thể thiếu. Nếu tìm thợ , e rằng khi bản thiết kế lò, phía Giám đốc Thịnh vẫn chuẩn kịp nhân sự. Giám đốc Thịnh trượng nghĩa giúp cô xin lắp điện thoại, cô giúp ông tìm thợ thêu cũng coi như là trả ân tình.
“Chúng chuyện phiếm! Chẳng đều là chuyện đắn ? Em còn việc gì nữa?” Lưu Xuân Hoa cảm thấy những gì họ trao đổi đều quan trọng.
“Chị dâu, hôm nay em vốn định bàn với chị về thợ thêu, ai ngờ qua bay sang tận chuyện váy cưới.” Lãnh Thiên Việt hì hì, cái đầu của cô đúng là mơ mộng, sơ hở một chút là suy nghĩ bay tận chín tầng mây.
“Thợ thêu ư? Ba chúng đủ ? Chị thấy vặn mà, chúng cố gắng nhanh tay một chút là , sẽ lỡ việc .” Lưu Xuân Hoa tư duy làm việc khá giống Trương Xảo Mai, luôn tiết kiệm nhân lực, một gánh vác bằng hai.
“Chị dâu, tìm cho chúng , mà là tìm cho xưởng may của Cửa hàng Hữu nghị.” Lãnh Thiên Việt giải thích rõ suy nghĩ của .
“Em đó, lúc nào cũng lo cho khác một bước! Giám đốc Thịnh đúng là . Tìm một nhà thiết kế như em, còn khuyến mãi thêm một quản đốc tận tâm lương.” Lưu Xuân Hoa tuy gặp Giám đốc Thịnh nhưng khâm phục con mắt tinh đời của ông . Nhân tài như Thiên Việt đúng là đốt đuốc tìm , mà ông chẳng tốn một đồng chiêu mộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-824-vay-cuoi-doc-nhat-vo-nhi.html.]
“Chị dâu, chị chẳng cũng giống em ? Em tìm chị, khác nào tìm một bà quản gia vạn năng công .” Lãnh Thiên Việt nhân cơ hội nịnh đầm chị dâu một câu.
“Sao mà giống ? Quan hệ giữa hai nhà chúng thế nào? Em đối xử với chị ? Hơn nữa, chị giống em, chị cần nhận lương của ngoài.” Lãnh Thiên Việt đối đãi với quá , Lưu Xuân Hoa chỉ dốc hết tâm sức công việc để báo đáp, coi việc kinh doanh như chính thở của .
Vừa , Lưu Xuân Hoa chợt nhớ một : “Thiên Việt, nếu tìm thợ thêu giỏi, em thể hỏi Triệu Thông. Cậu quan hệ rộng, chắc chắn sẽ giúp .”
Quân tẩu trong khu gia thuộc chỉ bấy nhiêu , thêu thùa là kỹ năng đòi hỏi sự khéo léo đặc biệt, ai cũng làm . Lưu Xuân Hoa tìm kiếm mấy ngày cũng chỉ chọn hai tạm . Triệu Thông vốn quen đủ hạng , tìm vài thợ thêu lành nghề chắc chắn thành vấn đề.
“ ! Chị dâu vẫn là thông minh nhất! Em tìm Triệu ngay đây.” Lãnh Thiên Việt vỗ trán, cô quên mất "ông trùm" thạo tin như Triệu Thông cơ chứ.
...
Lãnh Thiên Việt đơn vị, khi ngang qua xưởng mỹ phẩm, từ xa cô thấy bóng dáng Bộ trưởng Lưu đang vội vã rời .
“Anh Triệu, Bộ trưởng Lưu mới đến ?” Bước xưởng, cô hỏi Triệu Thông đang bận rộn.
“Ừ, đến do thám tình báo.” Triệu Thông trả lời ngắn gọn, đúng phong cách kiệm lời như vàng.
Lãnh Thiên Việt bật : “Anh Triệu, gì lạ ? Chỗ chúng thì tình báo gì mà do thám?”
Triệu Thông chậm rãi giải thích: “Chắc là Lục Sư trưởng bảo ông đến.”
“Ồ.” Lãnh Thiên Việt đáp một tiếng, trong lòng hiểu rõ. Cô bố cử Bộ trưởng Lưu đến là vì hôm qua cô bắt gặp, hôm nay ông tiện mặt nữa.
“Anh với ông thế nào?” Cô tò mò Bộ trưởng Lưu thu thập gì.
“Tôi thật với ông là cô sắp hợp tác với Cửa hàng Hữu nghị, nên chúng cần tuyển thêm .” Triệu Thông vốn dối, cứ thế mà khai thật.