“Dù hai đứa nhỏ cũng đang học mẫu giáo, chứ học chính thức mà ngày nào cũng đến trường.”
Ý của bà cụ là, đây là đại lượng, tranh giành với ba chúng.
Tôi lùi một bước, tranh thủ thời gian rảnh, để hai đứa nhỏ mỗi tuần xin nghỉ hai ngày đến đây ?
Lãnh Thiên Việt: “...”
*“Bà cụ hóa là đang nghĩ cho ! Còn tốn công tốn sức như thế, ý tưởng sớm?”*
“Bà nội, hiện giờ hai đứa nhỏ là mỗi thứ Sáu ông nội cháu cử tài xế đón chúng, đó đưa đến chỗ chồng cháu, cháu và Bắc Dương thời gian thì theo, thời gian thì .”
“Sau thế ạ? Hai đứa nhỏ vẫn cứ đón về chỗ ông bà nội , thứ Bảy đưa đến chỗ bà, tối ở một đêm, hôm về chỗ ông bà nội.”
“Cháu và Bắc Dương chỉ cần thời gian, sẽ cùng chúng ở chỗ bà.”
Bà cụ coi là ngoài, Lãnh Thiên Việt cũng thể làm bà thất vọng.
Cô cảm thấy cách là nhất.
“Thế cũng , hai đứa nhỏ ở đây, dì Vân của cháu giúp chăm sóc, cháu chẳng lo lắng gì cả.”
Lãnh Thiên Việt: “...”
*“Cháu lo lắng? Cháu càng lo lắng hơn ! Nhiều nuông chiều chúng như thế, cháu lo lắng sẽ làm chúng hư mất, như cháu làm xứng đáng với lính mặc cho sai bảo đây?”*
Cố Đoàn trưởng hiểu ngay vợ đang nghĩ gì, dùng ánh mắt bảo cô: *“Không , cùng lắm thì đôi vợ chồng trẻ chúng hy sinh chút thế giới hai . Buổi tối hai đứa nhỏ ở , chúng liền theo ở đó, thuận tiện cho em dạy bảo chúng. Chỉ cần em ngoan một chút, chịu phối hợp với “chuyện đó” là .”*
“Chậc.”
Lãnh Thiên Việt thấy đau răng một trận, cô ngứa tay đ.á.n.h hả?!
*“Con đại sói xám ngày càng giới hạn, ba câu rời bản tính, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó. Da mặt dày cũng thể dày đến mức chứ?”*
Thế là, Cố Đoàn trưởng cảm nhận một trận phi d.a.o bay tới...
Những con d.a.o nhỏ trong mắt vợ “vèo vèo” phóng về phía , Cố Đoàn trưởng ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt, giấu tâm tư thầm kín.
“Khụ khụ khụ.”
Cuối cùng, ông cụ hắng giọng lên tiếng: “Bắc Dương, ý kiến của bà nội và Việt Việt nhỏ ông tán thành.”
“Hiện tại mà , đây là cách nhất, ông nội thể hy sinh một chút, chỗ ông, hai đứa nhỏ cần đến nữa.”
“Ông nhiều thời gian, cũng thuận tiện, ông thể luân phiên qua giữa chỗ ba cháu và chỗ bà nội cháu.”
Ông cụ hổ danh là ông cụ, quá cách cân bằng lợi ích.
Ông làm , lỡ mất việc tận hưởng niềm vui con cháu với hai đứa nhỏ, còn thể thỉnh thoảng đổi môi trường, điều chỉnh tâm trạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-801.html.]
Cùng bà cụ thẳng tính, chuyện vòng vo , đấu khẩu một chút, nhân tiện ăn chực một bữa cơm, là một chuyện tuyệt vời.
Quan trọng là, còn thể từ miệng Hà Tiểu Vân - phụ nữ trung hậu - tìm hiểu thêm về nỗi khổ của dân sinh, về truyền đạt cho ông con trai Thị trưởng.
Việc còn hiệu quả hơn nhiều so với việc ông xe buýt vi hành.
Bà cụ còn giá trị lợi dụng như thế, thấy lão Quan đầu phối hợp như , còn bình dị gần gũi, tâm trạng vui sướng như bay lên tận trời.
“Quan Tỉnh trưởng, cảm ơn ông nhé! Vẫn là ông thấu hiểu lòng , nào, kính ông một ly!”
Rượu là rượu Mao Đài do Quan lão gia t.ử mang đến, bà cụ mượn hoa hiến Phật, uống đến là sảng khoái.
Rượu quá ba tuần, thức ăn quá ngũ vị, ánh mắt bà cụ ngày càng linh hoạt, lời cũng nhiều hơn: “Quan Tỉnh trưởng, ông là đồng hồ nhập khẩu, là rượu Mao Đài, hôm nay tốn kém ít nhỉ?”
“Cái bà cụ , cũng lời khách sáo thế? Chúng là thông gia, bà cứ một tiếng Tỉnh trưởng, hai tiếng Tỉnh trưởng thế? Tỉnh trưởng là chuyện quá khứ , giờ chỉ là một lão già bình thường thôi.”
Bà cụ đột ngột khách sáo làm ông cụ chút ngẩn ngơ, lỡ lời gọi bà Cao thành bà cụ.
Bà cụ vui: “Quan Tỉnh trưởng, lời ông thế thì hai chúng phân bua cho rõ ràng.”
“Lúc đầu ông còn gọi là bà Cao, giờ gọi là bà cụ ? Tôi thích nhé.”
Bà cụ đảo mắt một vòng những đang đó, kiêu hãnh :
“Gọi già thì tính ? Tôi còn đến 70 tuổi, già chứ? Có đứa cháu gái và cháu rể thế , càng sống càng trẻ mới xứng đáng với chúng.”
Bà cụ kỵ nhất là chữ “già”.
Chẳng “thời gian bao giờ đ.á.n.h bại mỹ nhân” ? Bà Cao Tân Dĩnh, từng là “Đệ nhất mỹ nhân Tây Bắc”, đang chuẩn bắt đầu tận hưởng niềm vui con cháu, thể già chứ?
“Được , xin bà! Bà Cao, lúc nào cũng gọi bà là bà Cao, bà sống đến 100 tuổi thì vẫn là bà Cao. Để bày tỏ lời xin , tự phạt một ly rượu.”
Quan lão gia t.ử sự thẳng thắn và vẻ kiêu hãnh của bà Cao làm cho ha hả.
Bà cụ dám dám làm , lúc nào cũng là một nhân vật đáng nể!
Bất kể trong cảnh nào, bất kể bao nhiêu tuổi, đều sống một cách lạc thản nhiên, thuần khiết và bộc trực.
Bà cụ như thật đáng kính đáng phục!
“Vậy ! Sau gọi ông là Quan Tỉnh trưởng nữa, cứ gọi là ông thông gia, cũng tự phạt một ly.”
Rượu gặp tri kỷ ngàn ly thiếu, ông cụ chẳng chút vẻ nào, khiến bà cụ càng thêm kính trọng.
Bà chẳng ngại uống một trận cho thỏa thích.
Bữa cơm là bữa cơm vui vẻ, mãn nguyện nhất của bà cụ trong nhiều năm qua.
Sau khi ăn no uống say, bà cụ bảo Lãnh Thiên Việt mang chiếc hộp gỗ và kính lão , xem kỹ từng tấm huân chương và huy chương của cháu rể một lượt.