Để cô thường xuyên đến chỗ bà ở hai đêm, tất nhiên, nếu lính của cô đến, bà cũng phản đối.
Có dì Vân quán xuyến việc nhà, bà cũng vất vả.
Để vốn liếng và thực lực lôi kéo gia đình đứa cháu gái nhỏ đến, bà cụ sử dụng hệ thống sưởi đất nhiều năm dùng tới.
Hôm bà cùng Hà Tiểu Vân mua loại than đá nhất, thuê chở về, đốt sưởi lên.
Căn nhà của bà cụ, năm xưa khi xây dựng tốn nhiều công sức việc sưởi ấm mùa đông.
Dưới gạch lát nền và trong tường đều xây sẵn đường ống khói, thông qua đường ống khói dẫn khói, bố trí hợp lý các cửa thoát khói, dùng than đá làm nóng gạch nền và mặt tường, nhiệt độ trong phòng tự nhiên sẽ tăng lên.
Vì , Lãnh Thiên Việt hôm nay bước cửa cảm thấy trong phòng ấm áp dễ chịu.
Vừa nãy còn nóng đến mức giật cả khăn lụa xuống, khiến lính lộ cả đuôi đại sói xám.
Giới thiệu xong Hà Tiểu Vân, bà cụ cùng cháu rể trò chuyện gia đình: “Cố Đoàn trưởng, bà nên xưng hô với cháu thế nào đây? Là gọi cháu là Tiểu Cố, là gọi Tiểu Quan?”
“Cái ...”
Cố Đoàn trưởng hỏi khó, thực sự từng nghĩ đến vấn đề .
“Bà nội, bà đừng Tiểu Cố Tiểu Quan gì cả, cháu gọi là Bắc Dương, bà cứ gọi là Bắc Dương là .”
Chưa đợi lính mở lời, Lãnh Thiên Việt nhanh nhảu quyết định .
“Sao cháu nhảy tranh lời thế? Pháo của khác, cháu dựa mà đốt ?”
Lãnh Thiên Việt: “...”
*“Đó là khác ? Đó là đàn ông của cháu ?! Pháo của cháu đốt cho , thì ai đốt?”*
“Bà nội, Việt Việt đúng đấy ạ, bà cứ gọi cháu là Bắc Dương là , như cho mật.”
Cố Đoàn trưởng bắt đầu bảo vệ vợ.
“Hửm? Cháu gọi bà là gì? Mang thêm chữ ‘Cao’ làm gì? Không thấy khách sáo ?”
Bà cụ đối với việc cháu rể từ lúc cửa cứ gọi bà là bà nội Cao, sớm hài lòng .
“Xin bà, bà nội, cháu sửa ạ!”
Cố Đoàn trưởng vội vàng nhận .
Vợ ở nhà huấn luyện , đối phó với bà cụ dẻo miệng, tìm cách dỗ bà vui.
Anh để tuột xích một , thể để tuột thứ hai.
Bà cụ: “...”
*“Thằng nhóc đấy, lời, xem đứa cháu gái nhỏ nắm thóp đàn ông nghề! Còn giỏi hơn năm xưa nhiều!”*
Bà Cao vô tri vô giác đôi vợ chồng trẻ chinh phục, còn thành kiến với Cố Bắc Dương nữa.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-798.html.]
Bữa tiệc trưa thịnh soạn từng thấy.
Để bày tỏ sự tôn trọng đối với ông thông gia, bà cụ đặc biệt mời đầu bếp từ tiệm “Đức Phát Trường” đến nhà đảm nhiệm việc bếp núc, lo liệu mâm cỗ.
Mỗi món ăn bày lên bàn chỉ ngụ ý và điển tích, mà đĩa thức ăn còn trình bày vô cùng tinh mỹ.
Nhìn từng món ăn sắc hương vị đều vẹn , Lãnh Thiên Việt nỡ xuống đũa nữa.
Trong lòng ngừng cảm thán: *“Bà cụ hổ danh là từng hưởng đại phú quý! Trận thế , ngay cả một kiến thức rộng rãi như cô ở hiện đại cũng chấn động !”*
“Khụ khụ...”
Lãnh Thiên Việt vẻ mặt như bà già Lưu Đại Quan Viên đầy vẻ tò mò, khiến bà cụ tức đến mức hắng giọng nhắc nhở, ngừng dùng ánh mắt phóng hỏa về phía cô —
*“Bình thường cũng ít ăn tiệm, cháu vẫn cái bộ dạng tiền đồ thế?”*
Cho đến khi mí mắt bà cụ sắp chuột rút, Lãnh Thiên Việt mới trở bình thường.
“Ăn thôi ăn thôi! Ông nội, Bắc Dương, cứ em làm gì? Mau ăn chứ!”
“Được ! Ăn thôi!”
Hai ông cháu đều vẻ “ tiền đồ” và “ bình thường” của Lãnh Thiên Việt làm cho buồn , ánh mắt cô là sự vui vẻ và cưng chiều.
Cố Đoàn trưởng bên cạnh ngừng gắp thức ăn cho cô, còn tỉ mỉ giúp cô lọc xương cá.
Cái dáng vẻ cưng chiều đó hận thể đút từng miếng miệng cho cô ăn.
Hoàn màng đến việc ông nội và bà nội vẫn đang bên cạnh xem kịch.
Lúc uống canh, thấy vợ hai tay bận rộn ăn uống ngơi nghỉ, nhất thời rảnh tay, Cố Đoàn trưởng thực sự bưng bát lên đút từng ngụm cho cô uống.
Vừa đút, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi, ai tranh với em .”
Bà cụ nổi nữa :
“Nguyệt Nguyệt nhỏ, chúng thể bớt tiền đồ một chút ? Ba ngày ăn cơm cũng đến mức , bao nhiêu tuổi mà còn để đút?”
Bà cụ đầu tiên chứng kiến kiểu vợ chồng ân ái thế , đầu tiên còn kiểu cưng chiều vợ như .
*“Có ai sến súa đến mức cho sống thế ? Cái mặt già của bà sắp còn chỗ để mà giấu nữa hả?!”*
Ông cụ hì hì .
Ông thấy nhiều nên còn lạ lẫm nữa, khả năng miễn dịch hiện giờ siêu cường, sến đến mấy ông cũng chịu .
Mặt bà cụ đang nóng bừng bừng, nhưng cái kẻ “ tiền đồ” chẳng thèm để ý: “Bà nội, ở nhà ăn cơm, làm gì mà lắm quy củ thế ạ? Cháu chẳng qua là đói quá thôi mà! Hi hi...”.
*“Tối qua đại sói xám coi là “hồ ly tinh” giày vò lâu như , thể lực tiêu hao nghiêm trọng. Sáng vì dấu “dâu tây” cổ, mặt ông nội dám ăn nhiều cơm, Lãnh Thiên Việt đói đến mức thể nuốt chửng cả một con bò ?”*
Ai đó lời cô , ngượng nghịu một cái.
Da mặt dày bám sát theo phụ họa: “Bà nội, tính Việt Việt nóng vội, ăn cơm thế , canh nóng, cháu chẳng qua là sợ em bỏng thôi mà?”
*“Vợ tối qua nỗ lực phối hợp với như , mệt đến mức tiếng thở dốc kiều diễm, sáng ăn mấy, thể đói ? Đút cho cô một chút thì gì ? Có gì mà ngại chứ?”*
Cố Đoàn trưởng cảm thấy đút cho vợ là chuyện bình thường, chẳng gì kinh ngạc cả.