Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 796: Huy Chương Lên Tiếng

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:35:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

*Cháu tưởng nhà quan dễ sống lắm ? Nhà chồng cháu là một lũ làm quan, mà còn là quan to nữa chứ.* Mắng thầm đứa cháu gái nhỏ xong, bà Cao mới dậy chào hỏi ông cụ Quan: “Ông thông gia, ông tới , đón từ xa, mời !” Sau đó hướng về phía nhà bếp gọi một tiếng: “Tiểu Vân, khách tới , lên !”

Chào hỏi ông cụ xong, bà Cao ngay ngắn trở chiếc ghế thái sư.

“Bà Cao, bà khách sáo quá, bà là bà nội của Việt Việt, đến thăm bà là lễ nghĩa.” Ông cụ xuống khách sáo hàn huyên.

Đợi hai ông bà thông gia khách sáo xong, Lãnh Thiên Việt dắt tay lính thong thả đến mặt bà cụ: “Bà nội, đây là Bắc Dương, cháu rể của bà ạ.”

“Bà nội Cao, chào bà ạ! Cháu tên là Cố Bắc Dương, chồng của Việt Việt. Quân vụ bận rộn nên đến thỉnh an bà muộn một bước, xin bà lượng thứ.” Cố Đoàn trưởng nghiêm, “cạch” một tiếng chào bà cụ theo đúng quân lễ.

“Thôi , thôi .” Bà cụ nhíu mày. Cái chào quân lễ của Cố Bắc Dương khiến bà nhớ đến kẻ phụ tình năm xưa, cái tên quân quan lòng lang thú hại bà thê t.h.ả.m đó. Thế là ánh mắt bà cụ lập tức tối sầm , tâm trạng kìm nén mà trở nên khó chịu...

Lãnh Thiên Việt: “...” — *Sơ suất quá! Quên mất điều kiêng kỵ của bà cụ.* Sự căng thẳng của vợ khiến Cố Bắc Dương sực tỉnh, chẳng lẽ chạm vảy ngược của bà cụ ? Quên mất bà thành kiến với quân nhân.

Đôi vợ chồng trẻ đồng thời bà cụ làm cho hình... Lãnh Thiên Việt bà cụ mà cơ mặt giật giật — nhạy cảm thế chứ? Sao mới mở lời làm cuộc trò chuyện ngõ cụt thế ? Cố Đoàn trưởng sống lưng lạnh toát, mồ hôi hột mặt cũng chảy — còn đang đợi bà cụ giúp em gái theo đuổi “bạch mã hoàng tử” đây, thế thì còn theo đuổi gì nữa?

Tiếp đó, đôi vợ chồng trẻ mắt to trừng mắt nhỏ , bất lực dùng ánh mắt giao lưu.

Lãnh Thiên Việt: *Đã dặn với , vẫn để tuột xích thế? Chào quân lễ làm gì chứ? Không thể cái gì mới mẻ hơn ?*

Cố Bắc Dương: *Anh làm chào quân lễ cũng gây chuyện chứ? Anh là quân nhân, quân lễ là quy cách cao nhất để bày tỏ sự kính trọng mà?*

Lãnh Thiên Việt: *Anh thể bớt cứng nhắc một chút ? Nói vài câu lọt tai cũng ?*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-796-huy-chuong-len-tieng.html.]

Cố Bắc Dương: *Vợ ơi, đừng oán trách nữa, mau nghĩ cách , tiếp theo làm đây?*

Đôi vợ chồng trẻ đang lúc làm thì ông cụ Quan vội vàng hòa giải: “Bắc Dương, đừng chỉ chào quân lễ, mau bảo Việt Việt lấy huân chương và huy chương của cháu cho bà nội cháu xem qua một chút.”

Lãnh Thiên Việt: “...” — *Gừng càng già càng cay!* Sao quên mất chuyện chứ, may mà ông nội. Trước khi xuất phát, ông cụ lấy chiếc hộp gỗ đàn hương giao cho Lãnh Thiên Việt, là mang theo sẽ ích. Lúc đó cô còn phản ứng kịp, giờ mới ông cụ cao minh đến mức nào.

Quan lão gia t.ử khi cháu dâu kể về trải nghiệm tình cảm năm xưa của bà cụ liền hiểu tại thành kiến với quân nhân. Vì gặp , chỉ chôn vùi hạnh phúc nửa đời mà còn khiến cha mất mạng, chuyện ai gặp cũng sẽ canh cánh trong lòng. Cũng may bà cụ khoáng đạt bao dung, chuyện gì cũng nghĩ thoáng , chứ nếu đổi khác e là sớm tức đến mức sinh bệnh . Vì ông cụ mới lo lắng bà Cao khi thấy đứa cháu trai Binh vương của liệu nhớ chuyện xưa mà nổi giận đuổi nó ngoài . Cái tính cách theo lẽ thường của bà cụ ông từng lĩnh giáo, chuyện gì bà cũng thể làm . Chẳng tính khí bắt đầu nổi lên !

Ông cụ thầm tự khen một cái: May mà lo xa chuẩn . Có ông nội chống lưng, Lãnh Thiên Việt lập tức lấy tinh thần, bưng chiếc hộp gỗ đàn hương oai phong đặt mặt bà cụ: “Bà nội, cháu rể bà là một quân nhân ưu tú đấy nhé, bà xem những huân chương và huy chương giành thế nào, lợi hại ạ?” Lãnh Thiên Việt nhướng mày đầy đắc ý bà cụ, kiêu hãnh mở chiếc hộp gỗ .

Bà cụ liếc những tấm thẻ lấp lánh đó, thái độ dịu , mặt cũng nụ : “Cứ mang một bên để cho cẩn thận , lát nữa bà sẽ xem kỹ.”

Lãnh Thiên Việt thầm nghĩ: *Trong bất kỳ tình huống nào thì thực lực vẫn là quan trọng nhất nhỉ?* Hôm nay nếu những tấm huy chương tỏa sáng , lẽ lính đuổi ngoài . Có huy chương trợ lực, Cố Bắc Dương lập tức bằng con mắt khác.

“Việt Việt, mau bảo chồng cháu xuống, còn đó làm gì? Tiểu Vân, lên cho cháu rể!” Bà cụ chỉ mây đen mặt tan biến mà thái độ còn ngoắt 180 độ: “Ông thông gia, để ông chê , nãy nhớ chút chuyện cũ, thất lễ quá.”

“Bà Cao, một nhà lời hai lòng, thể hiểu cho bà, bọn trẻ cũng sẽ để bụng .” Biết bà cụ kiêu, bắt bà hạ xuống dễ dàng gì, ông cụ tâm lý giúp bà tìm bậc thang để xuống.

Lãnh Thiên Việt vội vàng thừa thắng xông lên, đến bên cạnh ông cụ khẽ nhắc nhở: “Ông nội, đừng quên món quà của ông.”

“Ồ, đúng đúng đúng.” Cấp bậc như ông cụ bao giờ tặng quà cho ai, vì đứa cháu dâu tâm phúc , đây là đầu tiên. Cháu dâu nhắc ông suýt chút nữa thì quên mất chuyện . “Bà Cao, đầu tiên đến thăm nhà, chút quà mọn xin bà nhận cho.” Ông cụ mỉm , lịch thiệp lấy chiếc hộp đựng đồng hồ đóng gói tinh xảo.

Lãnh Thiên Việt vội vàng tiến lên nhận lấy, đưa cho bà cụ xem: “Bà nội, đây là ông nội cháu đến Cửa hàng Hữu nghị mua đồng hồ cho bà đấy, hiệu Omega, hàng nhập khẩu đấy ạ.”

Loading...