Ông cụ Quan từ đến nay tư tưởng phong kiến, càng quan niệm trọng nam khinh nữ, tuyệt đối sẽ vì cháu trai ngâm chân cho cháu dâu mà ý kiến. Cháu dâu ông cả ngày bận rộn như thế, thằng nhóc thối ngâm chân cho vợ thì gì chứ?
“Ông nội, ông quá , yêu ông nhất!” Lãnh Thiên Việt lời ông cụ , mượn chút men, cái miệng nhỏ ngọt xớt như bôi mật. Cô sức đ.ấ.m bóp vai lưng cho ông, liến thoắng dỗ dành ông vui vẻ.
Cố Đoàn trưởng thầm nghĩ: *Tiểu yêu tinh bắt đầu chinh phục ông nội . Cái kiểu dỗ dành , khéo lát nữa ông cụ chẳng còn phân biệt đông tây nam bắc luôn mất.*
Ông cụ làm mà cháu dâu đang dỗ vui, nhưng ông thích! Ông vô cùng tận hưởng cảm giác dỗ dành ! Trạng thái thả lỏng, tự do tự tại, thỏa sức bộc lộ thiên tính mới thực sự là niềm vui thú gia đình.
“Việt Việt, cháu mới là nhất! Con cháu nhà họ Quan nếu ai cũng như cháu và Bắc Dương thì ông mãn nguyện .” Có một đứa cháu dâu như Lãnh Thiên Việt, ông cụ thực sự tự hào. Con cháu nhà họ Quan, tuy xuất tầm thường, nhưng ngoại trừ chi trưởng, những khác đều quá đỗi bình thường, mờ nhạt. Ai nấy đều quy củ, mang cho ông chút bất ngờ cảm giác mới mẻ nào.
Chỉ đứa cháu dâu bảo bối mới thường xuyên làm những chuyện khiến kinh ngạc đến rớt cả hàm, kích thích ông một chút. Cái tính cách theo lẽ thường của cháu dâu, sự khéo léo trong giao tiếp, phong cách xử sự tùy cơ ứng biến, khả năng tích hợp nguồn lực chuẩn xác, hết đến khác làm mới nhận thức của ông, khiến ông khỏi kinh ngạc. Hôm nay nếu tận mắt chứng kiến, ông cụ căn bản sẽ tin rằng cháu dâu thể tốn chút sức lực nào mà dễ dàng khuất phục phụ trách Cửa hàng Hữu nghị đó.
Phải rằng, Giám đốc Thịnh thể vị trí phụ trách Cửa hàng Hữu nghị là bản lĩnh. Cửa hàng Hữu nghị thời đại , với tư cách là biểu tượng của thời kỳ đầu mở cửa đối ngoại, địa vị và sức ảnh hưởng cao ở Hoa Quốc. Lãnh Thiên Việt hiện giờ trong mắt ông cụ chính là một thiên tài bẩm sinh.
Lãnh Thiên Việt khen đến mức chút lâng lâng: “Ông nội, ông đừng khen cháu nữa, khen nữa là cháu bay lên trời luôn đấy.”
Hửm? Bay lên trời? Ý gì đây? Bay ? Cố Đoàn trưởng dọa cho giật , ánh mắt vợ chút thấp thỏm, bắt đầu đ.â.m ngõ cụt. Lãnh Thiên Việt vội vàng ngậm miệng, đừng nhiều quá rước họa .
Ngâm chân cho ông nội xong, Cố Đoàn trưởng tâm lý : “Ông nội, ông mệt cả buổi chiều , nghỉ ngơi sớm ạ.” Nói đoạn, ánh mắt về phía vợ đôi mắt tinh đang mơ màng, trong ánh mắt là sự nôn nóng thể che giấu.
Lãnh Thiên Việt nheo nheo mắt — lính , ở chỗ ông nội mà vẫn thế ? Có thể đừng lộ liễu như ? Cố Đoàn trưởng quản nhiều thế, sắp xếp cho ông nội xong, bế thốc vợ lên phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-792-dai-soi-xam-va-tieu-yeu-tinh.html.]
Lãnh Thiên Việt sức vùng vẫy: “Vẫn vệ sinh cá nhân mà! Có thể đừng vội vàng như cháy nhà thế ? Đây nhà .”
“Sao nhà ? Nhà của ông nội chính là nhà !” Cố Đoàn trưởng nhanh chóng kiểm chứng xem trong lòng rốt cuộc là hồ ly tinh câu hồn ? Sớm quên mất lời hùng hồn đó: “Không ở nhà thì thi triển hết chân tay ”.
Sau khi đặt vợ xuống giường, Cố Đoàn trưởng tung tuyệt chiêu, cô bằng ánh mắt dịu dàng quyến luyến, thôi. Lãnh Thiên Việt đến mức bắp chân chút “run rẩy”, cảm thấy sự dịu dàng thắm thiết của lính hình như chút bình thường.
Tốn nhiều sức, cô mới tìm giọng của : “Cố Đoàn trưởng, thể bình thường chút ? Người uống rượu là em chứ , cái bộ dạng làm em thấy sờ sợ đấy.”
“Có gì mà sợ chứ? Anh yêu quái mà ăn thịt .” Cố Đoàn trưởng vợ bằng ánh mắt tinh quái, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô, đó cúi xuống hôn nhẹ lên cái miệng nhỏ hồng hào của cô một cái: “Không em vệ sinh ? Đợi đấy! Anh lấy nước cho em.”
Lãnh Thiên Việt: Đây chẳng là vẽ chuyện ? Bồn tắm nhà ông nội chắc chắn là thoải mái lắm! Tại làm phiền phức thế ? Khi lính bưng nước đến, giúp cô lau sạch , cô yếu ớt hỏi: “Sao để em nhà vệ sinh tắm?”
“Sợ em uống rượu ngã, ở nhà , em tắm còn thể cùng .” Anh lính lau giả vờ giả vịt, lải nhải như một bà v.ú già.
Lãnh Thiên Việt nghi ngờ mỉm : “Anh dám đang tìm cách chiếm tiện nghi của em ?”
“Phụt!” Cố Đoàn trưởng đến gập cả : “Anh vô dụng thế chứ? Chỗ nào của em mà thấy? Lại chẳng bí mật gì!”
Cũng đúng nhỉ! Lãnh Thiên Việt tin lời con đại sói xám — trong nhà , ngoài ông nội còn bảo mẫu và các nhân viên cần vụ khác, những đều là nam giới, đúng là chút tiện. Vợ vốn yêu sạch sẽ, Cố Đoàn trưởng lau lau khắp cô hai mới vệ sinh cá nhân. Lúc rời khỏi phòng ngủ còn cảnh cáo: “Không tự ngủ đấy, đợi ! Anh tắm nhanh lắm.”
Lãnh Thiên Việt lười biếng ngáp một cái: “Không chắc nhé! Em say , hai giây là thể ngủ luôn.”
“Em dám, em say .” Cố Đoàn trưởng véo mũi vợ một cái, hỏa tốc lao nhà vệ sinh... Cố Đoàn trưởng tắm xong bước khỏi nhà vệ sinh, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông.