Đứa con dâu tinh quái của ông! Chẳng cái ý tưởng nào mà nó nghĩ , chuyện gì cũng dám làm. Sau khi vui vẻ, Quan Thị trưởng dâng lên một nỗi tự trách — làm cha chồng như ông thì ích gì cho con dâu chứ? Hình như chẳng giúp gì cả!
Từ đến nay, là con dâu cống hiến cho nhà họ Quan, nhà họ Quan bao giờ giúp đỡ gì cho nó. Quan Thị trưởng điểm những việc Lãnh Thiên Việt làm khi trở thành con dâu nhà họ Quan, càng cảm thấy hổ thẹn hơn —
Con dâu mở cửa hàng quần áo kẹt giấy phép kinh doanh, làm cha chồng như ông những giúp gì, cuối cùng là nó giúp ngược ông. Tên Lữ Bảo Sơn mượn danh nghĩa thông gia nhà họ Quan để ngoài cáo mượn oai hùm, ông còn nghĩ cách xử lý , con dâu chẳng nể nang gì mà kéo xuống ngựa . Con dâu mở xưởng mỹ phẩm sản xuất mà ông còn , chắc là nó cha chồng vô dụng nên cho ông chăng? Con dâu bàn chuyện hợp tác với Cửa hàng Hữu nghị, nếu cha ông tận mắt chứng kiến và mặt suốt quá trình, chắc nó cũng chẳng để ông .
Quan Thị trưởng càng nghĩ càng thấy với con dâu, dám đôi mắt chính trực thanh minh, vướng bụi trần của cô.
“Quan Thị trưởng, cháu dâu hợp tác với Cửa hàng Hữu nghị, kiếm tiền của Nhật, thấy thế nào?” Ông cụ con trai đang tự trách. Mình kể chuyện của cháu dâu cho nó mà nó chẳng thái độ gì cả, là ý gì đây? Có ai làm cha chồng như thế ?
Ý của ông cụ là: Anh làm cha chồng, chẳng lẽ định làm gì đó cho con dâu ? Cái tay của chẳng lúc vươn dài ? Có thể vươn từ tỉnh Tần sang tận tỉnh Lỗ cơ mà. Lúc mấu chốt rụt , chịu vươn nữa thế?
Ông cụ chuyện xưởng mỹ phẩm của cháu dâu cần đến ông con trai Thị trưởng nhúng tay , cháu dâu tự giải quyết êm xuôi hết . chuyện hợp tác với bệnh viện Trung y, chẳng lẽ nó định đ.á.n.h tiếng với bệnh viện một câu ? Mặc dù cháu dâu hợp tác với bệnh viện Trung y là chuyện đôi bên cùng lợi, nhưng chẳng nó còn quá trẻ ? Ông cụ sợ cháu dâu đối phó nổi với tên “Diêm vương mặt lạnh” Chu Thạch Nam .
Ông cụ Chu Thạch Nam. Đó là một kẻ tài nhưng là hạng lục bất nhận, khó ai lọt mắt xanh của .
“Quan Thị trưởng, Viện trưởng Chu của bệnh viện Trung y, chắc cũng hiểu rõ chứ?” Sợ tên “Bao Công mặt sắt” hiểu ý , ông cụ đành kiên nhẫn huỵch tẹt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-791-cha-chong-chong-lung.html.]
Sự lo lắng của ông cụ chút thừa thãi . Ông rằng đứa cháu dâu xuyên từ một thời khác tới, nắm trong tay hàng tá phương t.h.u.ố.c gia truyền bí mật , trong mắt Chu Thạch Nam chính là một vị Thần Tài nhỏ mà ông cung phụng.
“Ba, vị Viện trưởng Chu đó con đương nhiên là hiểu rõ .” Thực cần ba chỉ điểm, Quan Thị trưởng cũng nên làm gì... Quan Thị trưởng hiểu Chu Thạch Nam. Gã đó bề ngoài thì vẻ lục bất nhận, dầu muối thấm, nhưng thực chất cũng giống như ông, là một khắc kỷ phụng công, khao khát hiền tài. Một nhân tài như con dâu ông, trong mắt gã đó chính là bảo bối quý giá. Cô hợp tác với bệnh viện Trung y, Viện trưởng Chu chắc chắn là cầu còn . Ông chỉ cần đ.á.n.h tiếng một câu là quá dễ dàng!
“Việt Việt, chuyện hợp tác với Cửa hàng Hữu nghị, con cứ mạnh dạn mà làm, ba ủng hộ con.” Quan Thị trưởng cũng giống như ba , rằng mối quan hệ giữa con dâu và Viện trưởng Chu sâu đậm , hai bên là hợp tác thứ hai . Ông lời là cho con dâu : Chỗ Viện trưởng Chu, Giám đốc Thịnh, ba đều sẽ đ.á.n.h tiếng cả, con bản lĩnh và thủ đoạn gì cứ việc thi triển, cha chồng sẽ chống lưng cho con!
“Dạ ! Ba, con ạ, con dâu nhất định sẽ làm ba thất vọng .” Lãnh Thiên Việt dựa năng lực cực đỉnh của , cộng thêm kiến thức và cái đầu thời đại mấy chục năm, nắm thóp Viện trưởng Chu và Giám đốc Thịnh là chuyện khó. cô cũng sự trợ giúp của cha chồng, việc cô giao thiệp với họ sẽ càng như cá gặp nước.
Kiếm tiền của Nhật sẽ càng dễ dàng hơn. Tưởng tượng đến cảnh Nhật tranh mua cái “thuốc tráng dương” đó, còn thì đếm tiền đến mỏi tay, Lãnh Thiên Việt vui đến mức suýt bật thành tiếng.
Vô tri vô giác, một ly rượu Mao Đài trôi xuống bụng. Uống xong cô mới thấy , ngượng ngùng liếc trộm lính một cái. Cố Đoàn trưởng cô bằng ánh mắt đầy cưng chiều, dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng: *Nhìn làm gì? Em uống say, cầu còn ! Anh chỉ thích cái vẻ mặt hoa đào chớm nở, ánh mắt mơ màng câu hồn của em khi say thôi.*
Còn một câu nữa, Cố Đoàn trưởng dám truyền đạt ngoài, chỉ thầm nghĩ trong lòng: *Em uống say mèm, cũng chẳng sợ! Anh đang đợi để gài lời em, để em rượu lời , làm rõ xem em rốt cuộc là yêu tinh gì đây!*
Tuy nhiên, Lãnh Thiên Việt hề say. Cô đang cảnh giác lắm! Muốn giấu kỹ cái đuôi thì phép uống quá chén. Ăn cơm xong, Quan Thị trưởng ba kể thêm một lúc về những chuyện thú vị của con dâu mới vui vẻ về.
Tiễn ba xong, Cố Bắc Dương bắt đầu thực hiện đạo hiếu, bưng nước nóng đến, ngâm chân cho ông nội xoa bóp cho ông. Động tác vô cùng thuần thục. Ông cụ qua là ngay việc làm thường xuyên.
“Bắc Dương, công phu ngâm chân của cháu, động tác nhẹ nhàng, thủ pháp điêu luyện, lắm, cần phát huy tiếp nhé.”