Bán mỹ phẩm và t.h.u.ố.c Đông y thành phẩm?
Thịnh quản lý càng ngơ ngác hơn, dấu hỏi mặt lộn ngược cũng thể dùng làm cái cân .
Lãnh Thiên Việt biểu cảm của ông là vội vàng giải thích: “Thịnh quản lý, mở một xưởng mỹ phẩm quy mô nhỏ, sản xuất .”
“Hiện tại chủ yếu sản xuất các sản phẩm tẩy rửa và chăm sóc, sản phẩm chính là dầu gội, t.h.u.ố.c nhuộm tóc và mặt nạ đắp mặt bằng thảo dược. Qua dùng thử , chúng khách hàng ưa chuộng.”
“Hôm nào sẽ gửi cho ông vài lọ, ông kiểm tra hiệu quả sử dụng xem , nếu chúng hợp tác thành công, còn sẽ ngừng nghiên cứu sản phẩm mới, Nhật chẳng thích xà phòng rong biển ? Tôi sẽ nghiên cứu loại xà phòng thảo d.ư.ợ.c thêm sữa và mật ong.”
Lãnh Thiên Việt lời còn dứt, dấu hỏi mặt Thịnh quản lý tan biến, còn lộ vẻ mặt kinh ngạc ngoài dự kiến.
*Hóa cô gái đang chờ ở đây!*
*Cô là đang nhắm Nhật, giỏi lắm! Có đầu óc!*
Thịnh quản lý rõ hơn ai hết, Nhật hiện tại là nhóm khách hàng tiêu thụ lớn nhất của Cửa hàng Hữu nghị.
Những đoàn du lịch từ Nhật Bản sang, hết đợt đến đợt khác, du khách ai nấy đều là những thiếu tiền, thấy đồ là tranh mua màng mạng sống, chỉ sợ tranh thôi.
Cô gái nếu thể sản xuất những sản phẩm tẩy rửa và mỹ phẩm thảo d.ư.ợ.c khiến họ yêu thích, thì đám Nhật đó chẳng sẽ tranh đến sứt đầu mẻ trán ?
Cô tiền kiếm , cũng cần vì chuyện cô đòi thù lao mà làm nhà thiết kế cho cửa hàng mà thấy áy náy nữa.
Thịnh quản lý dùng ánh mắt nghi hoặc tán thưởng Lãnh Thiên Việt, ngừng thầm nhủ.
*Cái đầu của cô gái rốt cuộc là mọc kiểu gì ? Ý tưởng thể cao minh đến thế?*
*Cái ý tưởng đôi bên cùng lợi, hợp tác cùng thắng như thế , ngoài cô chắc chẳng thứ hai nghĩ .*
*Dù thì cũng nghĩ .*
*Xem cái tầm của so với cô gái nhỏ vẫn còn hẹp hòi quá.*
Sau khi tự thấy hổ thẹn, đầu óc Thịnh quản lý bỗng chốc thông suốt: “Cô Lãnh Thiên Việt, cô thuê hai quầy hàng, cái quầy còn định làm gì?”
*Ngoài bán mỹ phẩm, cô gái chắc còn bán cái món "thuốc tráng dương" đang đắt hàng chứ?*
Thịnh quản lý tò mò tột độ.
*Chúc mừng Thịnh quản lý đoán đúng.*
Lãnh Thiên Việt chỉ bán "thuốc tráng dương", mà còn bán cho ngô khoai.
Trong tay cô bao nhiêu bí phương tổ truyền, đối phó với đám Nhật thích hưởng lạc chẳng là chuyện nhỏ như con thỏ ?
Cô còn nghiên cứu phát triển các loại thảo d.ư.ợ.c ích cho phụ nữ về phương diện đó, để những phụ nữ Nhật Bản vốn hiền lành phục tùng, nội liễm bảo thủ thể sánh ngang với đàn ông nữa kìa.
“Thịnh quản lý, giấu gì ông, thuê cái quầy còn là bán thảo d.ư.ợ.c và cái món...”
Lãnh Thiên Việt ngại ngùng liếc lính một cái, ba chữ "thuốc tráng dương".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-786.html.]
Thịnh quản lý hiểu ngay cô gì — *cô gái thật dám nghĩ! Nếu cô thể làm cái thứ đó, thì đúng là hái tiền thật !*
Tuy nhiên, bán d.ư.ợ.c phẩm chuyện đùa, cần tư cách và giấy tờ liên quan, còn hàng loạt quy định chế độ, cô thể lo liệu ?
“Thịnh quản lý, ông cần lo lắng cho , quyết định bán t.h.u.ố.c Đông y thành phẩm thì chắc chắn cách đảm bảo tính chuyên nghiệp và an của việc bán thuốc, cũng thể đảm bảo an dùng t.h.u.ố.c cho khách hàng.”
“Còn đảm bảo thể tìm cơ quan quản lý chất lượng tương ứng với loại t.h.u.ố.c kinh doanh.”
Lãnh Thiên Việt đầy tự tin cho Thịnh quản lý một viên t.h.u.ố.c an thần.
Cô còn , * và bệnh viện Trung y tỉnh hợp tác hai .*
*Viện trưởng Chu và Phó viện trưởng Đoạn còn đang mong thể hợp tác với họ nhiều hơn, nghiên cứu phát triển thêm nhiều loại t.h.u.ố.c Đông y thành phẩm nữa kìa.*
*Chỉ cần chịu đưa bí phương, nếu yêu cầu quá đáng, họ chắc chắn sẽ đáp ứng .*
*Ông chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, cứ chờ xem kiếm tiền của Nhật như thế nào !*
Sợ đắc ý quá đà, làm rơi mã giáp nhặt kịp, cô dám miệng.
Nghe xong lời Lãnh Thiên Việt, mặt Thịnh quản lý hề lộ vẻ kinh ngạc.
Sau vài hiệp đấu, ông khả năng miễn dịch , cô gái bây giờ gì ông cũng thấy lạ nữa.
*Biết chỗ dựa vững chắc thì !*
*Vị lão đồng chí bất động thanh sắc mặt , qua là một đức cao vọng trọng quyền cao chức trọng, lẽ ông chính là bảo lãnh cho cô Lãnh Thiên Việt .*
*Vị sĩ quan trẻ tuổi cao lãnh bá đạo chắc chắn cũng lai lịch tầm thường.*
Thịnh quản lý ngừng gật đầu, vẻ mặt như thể ông hiểu hết tất cả .
Ông nội và Cố Đoàn trưởng ánh mắt và biểu cảm của ông là ngay ông đang nghĩ gì.
Cả hai ông cháu đều chút hổ thẹn.
Ông nội: “...”
*Sao nghĩ cháu dâu cần lắp một chiếc điện thoại nhỉ?*
*Mặc dù ghét nhất là thói đặc quyền đặc lợi, nhưng vì nhu cầu công việc của cháu dâu, động dụng một chút quan hệ cũng là thể.*
*Cho dù nghi án đặc quyền đặc lợi thì ?*
*Cháu dâu vì nhà họ Quan hy sinh nhiều như , chẳng lẽ nhà họ Quan thể vì cô mà phá lệ một ?*
Ông cụ cháu dâu vì một chiếc điện thoại mà tốn bao nhiêu tâm tư, trong lòng thấy áy náy vô cùng.
Cố Đoàn trưởng: “...”
*Cái con "lừa bướng" chuyện gì cũng giấu thế?*
*Vì một chiếc điện thoại mà còn dùng thủ đoạn để gài bẫy ông quản lý , cô cần chồng như để làm gì?*