“Đa tạ phu quân khen ngợi! Hai tám lạng nửa cân thôi.” Lãnh Thiên Việt càng lúc càng gợi đòn, bộ dạng như lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.
“Phụt!” Cố Đoàn trưởng vô tình phá công, trực tiếp phì ... Tiểu yêu tinh quá cách xỉa xói khác, đây là đang khen cô ? Hận thể ăn tươi nuốt sống cô thì !
“Cố Đoàn trưởng, cái gì mà ? Em đúng ? Nhờ sự dạy bảo của , da mặt em hiện giờ quả thực khá dày, ngang ngửa với , chẳng kém cạnh gì .”
Lãnh Thiên Việt bất chấp tất cả. Con sói xám thối rõ ràng rõ sự thật, còn mượn đề làm văn, mưu đồ bóp méo sự thật. Vậy thôi! Tôi sẽ thuận theo , xem ai nắm thóp ai? Xem còn lời nào để ?
“Việt Việt, nếu em tâm tư của Ngô Bân đó, tại cho em kết hôn và phu quân ?” Con sói xám quả nhiên lời để .
“Anh...” Lãnh Thiên Việt thấy đau răng quá: “Em thế nào ? Mỗi em ở cùng tổng cộng chẳng mấy câu, hơn nữa nào cũng khác ở đó. Với , cũng từng trực tiếp bày tỏ gì với em, chẳng lẽ em xông lên túm lấy , như lên cơn thần kinh mà bảo là kết hôn , tránh xa ? Thế thì em thành con ngốc ?”
Lãnh Thiên Việt tức đến mức sắp phát điên: “Người hôm nay đến tìm em là vì từ chỗ bà nội Cao rằng em lấy chồng, nên chuyên môn đến để xin đấy. Anh thì , cho giải thích, chẳng hỏi trắng đen rõ ràng làm đổ hũ giấm, còn mặt mũi nào mà chất vấn em?”
Lãnh Thiên Việt dùng sức cạy cánh tay của con sói xám : “Dù chuyện của em cũng khai báo rõ ràng , lời em hỏi , thì , thì thôi.”
Lãnh Thiên Việt đoán chừng, Ngô Bân chắc chắn cái gã sói xám đầy bá khí dọa cho khiếp vía . Người cuối cùng chịu làm con rể hiền nhà họ Quan còn chừng . Con sói xám làm , hỏi cũng chẳng cần thiết lắm.
Cố Đoàn trưởng ôm chặt vợ buông. Chuyện của Ngô Bân rõ ràng lật sang trang , cứ đ.â.m đầu ngõ cụt thế nhỉ? À đúng ! Đều là do tiểu yêu tinh làm lệch hướng suy nghĩ của . Ai bảo cô dùng từ đúng chỗ, dùng hai chữ "thú nhận" làm gì, chẳng là đ.á.n.h lừa ?
Sau khi cơn ghen tan , Cố Đoàn trưởng khôi phục lý trí. Từ xưa đến nay yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu, thích một cũng chẳng phạm pháp. Ngô Bân sở trưởng trong lúc chuyện mà thầm mến vợ , cũng chẳng gì đáng để lên án, huống hồ cũng làm chuyện gì quá giới hạn. Con "lừa bướng" là ép quá nên mới năng kiêng dè, hồ ngôn loạn ngữ thôi.
“Việt Việt, em giận nữa thì sẽ thật cho em .” Cố Đoàn trưởng dùng lời lẽ dịu dàng, bắt đầu chế độ dỗ dành...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-771-hu-giam-chua-lom.html.]
“Dừng! Anh cần nữa, em nữa.” Lãnh Thiên Việt đưa tay bịt miệng lính. Quân t.ử thản đãng, và Ngô Bân giữa hai chẳng chuyện gì xảy , con sói xám làm , điều đó chẳng quan trọng chút nào.
“Việt Việt, em thực sự về Ngô Bân đó từ ?” Cố Đoàn trưởng dùng ánh mắt thất vọng vợ, còn nhanh chóng lật qua trang Ngô Bân để tiến hành bước tiếp theo đây.
Lãnh Thiên Việt: “...” Cái đầu của gã giấm ngâm hỏng ? Mình bảo ! Không ! Sao cứ lải nhải mãi thế nhỉ?
“Cố Đoàn trưởng, tai hỏng ? Hay là hiểu tiếng ?” Lãnh Thiên Việt dùng sức véo tai lính, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
“Suỵt... Việt Việt, nhẹ tay chút, đau quá...” Rõ ràng ngay cả muỗi đốt cũng bằng, nhưng Cố Đoàn trưởng phớt lờ sự ghét bỏ của vợ, dày mặt kêu đau, còn nhân cơ hội khóa c.h.ặ.t c.h.â.n tay vợ.
Lãnh Thiên Việt nghiến răng nghiến lợi: “Cố Đoàn trưởng, diễn ! Cứ việc diễn !”
“Việt Việt, em thực sự về Ngô Bân đó từ ?” Cố Đoàn trưởng như thể thấy vợ đang gì, lặp câu lúc nãy, cố gắng nhanh chóng lật qua trang Ngô Bân. Nếu nhanh chóng lật qua trang , chỉ làm hỏng chuyện của em gái Minh Chu, mà còn ảnh hưởng đến cuộc sống hạnh phúc của chính .
Trước tình địch và đại cục, Cố Đoàn trưởng vẫn cách nắm bắt chừng mực. Lãnh Thiên Việt: “...” Cái gã còn nhất quyết cho bằng ? Được ! Vậy thì xem, rốt cuộc là kẻ nào đáng ăn đòn, tai dài đến thế?
“Nói , Cố Đoàn trưởng, em đang đây.” Lãnh Thiên Việt sức vùng vẫy một cái. Cô sắp con sói xám siết chặt đến mức mọc luôn lên , may mà là mùa đông, nếu là mùa hè, cô nóng đến mức nổi đầy rôm sảy mới lạ đấy!
“Việt Việt, Ngô Bân đó, từ chính miệng em đấy.” Cố Đoàn trưởng vợ, "hì hì", ánh mắt mang theo vẻ tinh quái và trêu chọc.
“Cái gì? Chính em ?” Lãnh Thiên Việt suýt chút nữa thì lồi cả mắt : “Cái gã sói xám nhà , dối chẳng chút trình độ nào thế? Anh ngốc, em cũng ngốc theo chắc?” Lãnh Thiên Việt căn bản tin.
“Việt Việt, dối, thực sự là chính em đấy, lừa em làm ch.ó luôn.” Cố Đoàn trưởng thu vẻ mặt cợt nhả, trông vẻ nghiêm túc: “Đêm hôm em uống say ở nhà ba , trong lúc ngủ mơ gọi tên Ngô Bân. Lúc đó tức đến mức suýt nữa thì bóp c.h.ế.t em luôn, may mà khả năng kiềm chế đỉnh cao, kịp thời điều chỉnh cảm xúc.”
Hóa kẻ đáng ăn đòn là chính ?! Lãnh Thiên Việt đập đầu tường, tự tát hai cái.