Cô em chồng, viên "minh châu" của nhà họ Quan, càng là một theo con đường thông thường.
Chỉ gặp Ngô Bân một "giữ chặt núi xanh buông" .
Xem chừng, cô đối với Ngô sở trưởng chỉ là nhất kiến chung tình, mà còn coi là bạch mã hoàng tử, xu hướng thì gả.
Nếu lính gây hiểu lầm hôm nay với Ngô Bân, cô và Ngô Bân rõ ràng với , gặp mặt lẽ sẽ thản nhiên hơn một chút.
lính ghen tuông lồng lộn lên thế , Lãnh Thiên Việt dùng ngón chân cũng nghĩ , gặp mặt sẽ là cảnh tượng gì.
“Suỵt...”
Lãnh Thiên Việt cảm thấy đau răng.
Cô thoát khỏi vòng ôm của lính, quên luôn cả chuyện định bỏ nhà , ôm má chuẩn rửa mặt ngủ.
“Việt Việt, em còn cho chuyện cứu vãn thế nào mà.”
Anh lính túm chặt lấy cô, tiếp tục khẩn cầu.
Lãnh Thiên Việt tặc lưỡi một cái, há miệng c.ắ.n cằm lính, hận thể c.ắ.n đứt một miếng thịt của .
“Quan Nho Khang, đề khó cho em, tưởng chuyện dễ giải quyết lắm ? Hiện tại thể cứu vãn chuyện chỉ một , xem bà chịu phối hợp thôi.”
“Việt Việt, là ai? Mau cho !”
Thấy chuyện còn khả năng cứu vãn, Cố Đoàn trưởng phấn chấn hẳn lên.
“Bà nội Cao, nếu thể dỗ dành bà cho , bà chịu mặt thì chuyện sẽ một nửa phần thắng.”
Lãnh Thiên Việt kể cho chuyện bà cụ gặp chủ nhật...
“Việt Việt, em yên tâm, nhất định sẽ dỗ dành bà cụ thật .”
Cố Đoàn trưởng ôm vợ hôn lấy hôn để, ngay tiểu yêu tinh đầy cách mà.
*Chẳng qua là dỗ dành một bà cụ thôi mà, vì em gái, sẽ coi bà cụ như bà nội ruột mà dỗ dành.*
——
Lúc , bà cụ Cao đang uống lo lắng cho Tiểu Nguyệt Nguyệt của bà.
Chiều nay, đứa cháu họ đến tìm bà, kể chuyện xảy ở cửa hàng quần áo, trong lòng bà cụ thắt — * đàn ông của Tiểu Nguyệt Nguyệt chắc chắn hiểu lầm .*
*Tức giận đến mức đó, về nhà sẽ đối xử với Tiểu Nguyệt Nguyệt thế nào?*
*Có tay đ.á.n.h con bé ?*
Trong lòng bà cụ, đàn ông thối đều đức tính giống — *chỉ cho đốt lửa, cho đàn bà thắp đèn.*
Bà cụ vốn định mắng đứa cháu họ vài câu, *đều tại nó nên mới nhiều rắc rối thế .*
bộ dạng đau khổ vì yêu mà của nó, bà nỡ.
Sau khi Cố Đoàn trưởng lạnh lùng bế vợ , đồng chí Ngô Bân trong lòng đầy tự trách.
*Chuyện thành thế ?*
*Anh rõ ràng thuyết phục bản buông bỏ mối đơn phương hão huyền , rõ ràng với cô Lãnh Thiên Việt, đó xin cô một tiếng.*
*Sao cuối cùng giống như bắt gian tại trận ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-768-cuu-van-tinh-yeu.html.]
*Người yêu của Lãnh Thiên Việt cũng quá uy mãnh bá đạo, lạnh lùng thấu xương, chẳng nể nang chút tình diện nào.*
*Dưới uy áp của , lúng túng tay chân, mặt mày xám xịt, cứ như thể thực sự làm chuyện gì khuất tất bằng.*
Sợ vì sự việc do gây mà ảnh hưởng đến hôn nhân của Lãnh Thiên Việt, đồng chí Ngô Bân về quần áo xong, bất chấp bàn tay lẽ bóp gãy của , đ.á.n.h liều tìm bà cô họ.
“Chuyện đến nước , cháu cũng cần quá tự trách, giữa hai đứa cũng chẳng chuyện gì xảy .”
Nghe xong lời kể của cháu họ, bà cụ an ủi một câu.
*Bà cụ tuy lo lắng cho cháu gái nhỏ, nhưng tin rằng con bé thể xử lý chuyện .*
*Con bé cũng chẳng lôi lôi kéo kéo gì với cháu họ bà, hai đứa giữa ban ngày ban mặt trong sạch rõ ràng, gì mà sợ?*
Ngược là Ngô Bân, đứa cháu họ , khiến bà cụ tốn ít tâm tư.
Nghe thấy nó hứng thú với thiên kim nhà họ Quan, bà cụ nổi giận: “Người quý ở chỗ , Bân Bân, bà cháu thanh cao kiêu ngạo, nhưng làm quá cố chấp.”
Bà cụ kiên nhẫn tâm sự với cháu họ một hồi:
“Học cách buông bỏ đồng thời cũng học cách chấp nhận, những cơ hội một khi bỏ lỡ là sẽ vĩnh viễn bao giờ nữa .”
“Quan Minh Chu đó bà tận mắt thấy , con bé cũng giống như Tiểu Nguyệt Nguyệt, là một cô gái trăm một, , là vạn một đấy.”
Lời của bà cụ như từng nhát búa nện lòng đứa cháu họ.
Trái tim Ngô Bân khẽ rung động: “Bà cô, lời của bà cháu sẽ nghiêm túc suy nghĩ ạ.”
“Việt Việt, ngâm chân xong ngủ.”
Sau khi xác định xong các việc cụ thể gặp bà cụ Cao, Cố Đoàn trưởng bật chế độ cưng chiều vợ.
*Vợ đại nhân đại lượng, thèm chấp nhặt với , định bỏ nhà mà vẫn giúp , Cố Đoàn trưởng liền tung tuyệt chiêu dày mặt, nịnh nọt như một con cún nhỏ.*
“Hưởng thụ nổi!”
Lãnh Thiên Việt bĩu môi, hề lay chuyển.
*Bây giờ thì giả vờ làm cún nhỏ, chăn là biến thành sói xám ngay, ai mà chẳng chứ!*
*Cô ngốc.*
“Việt Việt ngoan! Nghe lời , ngâm chân xong chăn, để em bắt nạt , em bắt nạt thế nào cũng .”
Vợ bĩu môi đến mức thể treo cả hũ dầu , Cố Đoàn trưởng đành dày mặt thêm vài phần, nắm lấy chân vợ định giúp cô cởi giày.
Lãnh Thiên Việt "phắt" một cái rút chân : “Ai bắt nạt chứ?”
*Đừng tưởng là ý gì, con sói xám thối đào hố cho nhảy đây mà.*
*Hừ!*
*Kẻ ngốc mới mắc mưu.*
“Chẳng định phạt em quân tư ? Đứng quân tư thì ngâm chân làm gì?”
Nghĩ đến việc con sói xám "cưỡng ép" giữa ban ngày, Lãnh Thiên Việt thấy giận.
“Việt Việt, đừng quậy nữa, bắt nạt thì ngủ t.ử tế, thế ?”
*Mình chỉ thuận miệng thế thôi, vợ phản ứng dữ dội ? Cứ như thể thực sự là sói xám bằng.*