“Chát!”
Bà cụ Cao tức giận đập bàn: “Cô dẹp ! Với cái tầm và kiến thức đó của cô, còn thấy hổ cho cô đấy! Cô Nguyệt Nguyệt nhỏ là phận gì ?”
Bà cụ khinh bỉ liếc cô em họ một cái.
“Cô phận gì ạ?”
Quan Tuệ Phương đầy vẻ phục — *với cái gia đình và xuất khó hết lời của Lãnh Thiên Việt, mà cũng phận để ?*
“Thân phận gì? Nói sợ làm cô c.h.ế.t khiếp đấy!”
Ánh mắt bà cụ Cao như dìm cô em họ xuống tận bùn đen: “Ông ngoại là nhà tư bản đỏ, là đại gia khuê tú tinh thông Trung y, cầm kỳ thi họa gì giỏi, cha là Sư trưởng của Sư đoàn C.”
“Người đàn ông của là tam công t.ử nhà Thị trưởng, quân nhân cấp bậc Chính đoàn, còn là một Binh vương nữa, nhà chồng nâng niu như báu vật mà cưng chiều đấy!”
Bà cụ Cao đầy vẻ đắc ý và kiêu hãnh.
“Tam công t.ử nhà Thị trưởng? Vậy chẳng là ba của Quan Minh Chu ? Chuyện ... chuyện rốt cuộc là thế nào?”
Quan Tuệ Phương làm cho hình luôn ...
*Con trai bà nếu thực sự thành đôi với thiên kim Thị trưởng, thì Lãnh Thiên Việt chẳng là chị dâu của nó ?*
*Trên đời chuyện trùng hợp đến thế ?*
“Thế nào? Chính là cái chuyện mà cô đang nghĩ đấy!”
Cái lườm của bà cụ Cao suýt nữa thì bay lên tận trời: “Con trai cô nếu thành đôi với Quan Minh Chu thì gọi Nguyệt Nguyệt nhỏ là chị dâu, Nguyệt Nguyệt nhỏ thì con trai cô còn lâu mới lọt mắt xanh của thiên kim Thị trưởng.”
Bà cụ đem quá trình Quan Minh Chu yêu Ngô Bân từ cái đầu tiên kể rành rọt cho em họ , đó nể nang gì mà bồi thêm một câu:
“Cũng may Quan Minh Chu lúc còn là Dương Phán Phán gặp con trai cô, nếu là bây giờ, chắc khả năng nhé?”
“Chuyện cô cứ suy nghĩ cho kỹ , đồng ý thì báo để còn trả lời .”
Cuối cùng, bà cụ đem chuyện Lãnh Thiên Việt vun vén cho Ngô Bân và em chồng như thế nào khen ngợi một phen mặt em họ.
“Chị họ, chị nhắn với nhà họ Quan, cả cô bé Quan Minh Chu nữa, chuyện nhà em đồng ý .”
Có thể trở thành con rể hiền của nhà Thị trưởng là điều mà bao nhiêu mơ ước cơ chứ!
Hạng hám lợi như Quan Tuệ Phương thể để con trai mất cơ hội ?
Chẳng cần hỏi ý kiến con trai, bà nhanh nhảu đồng ý ngay tại chỗ.
“Cô đồng ý nhanh thế làm gì? Người nhắm trúng cô , hỏi qua ý kiến của Bân Bân cô hãy đồng ý cũng muộn.”
Bà cụ thực sự là cạn lời với cô em họ — * mà thể hám lợi đến mức cơ chứ?*
*Lại còn là giáo viên nhân dân nữa chứ, mà kém cỏi thế ?*
*Chậc chậc, đúng là làm cạn lời!*
Đồng chí Ngô Bân thiên kim Thị trưởng nhắm trúng , cứ như đang chuyện nghìn lẻ một đêm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-761-ba-cu-cao-dan-mat-em-ho.html.]
Anh còn chẳng nhớ nổi cô bé Quan Minh Chu trông như thế nào nữa cơ mà?
Khi phận của Lãnh Thiên Việt, còn cô đang vun vén cho và em chồng, đồng chí Ngô Bân chút dở dở — *cô gái mà gắn bó cả đời, tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay hóa lấy chồng , còn là một quân tẩu nữa.*
*— Ông trời trêu đùa như thế ?*
*Hèn chi Lãnh Thiên Việt cứ luôn lảng tránh ?*
Lòng Ngô Bân rối như một mớ bòng bong...
Đối với việc trở thành con rể hiền của nhà Thị trưởng, đồng chí Ngô Bân chẳng mảy may hứng thú.
Khi bà hám lợi của hớn hở hỏi ý kiến, thúc giục mau chóng lấy lòng thiên kim nhà họ Quan, dứt khoát từ chối.
“Cô con, nhưng con cô , con còn chẳng nhớ nổi mặt mũi cô , thể tùy tiện đồng ý? Hiện tại con tâm trạng đó.”
“Con...”
Mắt Quan Huệ Phương suýt chút nữa thì lồi : “Bân Bân, con ngốc ? Hay là não đang phát sốt đấy?”
Quan Huệ Phương đưa tay lên trán con trai thử nhiệt độ: “Cũng sốt mà, sảng thế ? Trở thành con rể nhà Thị trưởng, đó là chuyện mà bao nhiêu cầu còn chẳng đấy!”
“Qua cái làng là còn tiệm nữa , huống hồ là cô Quan Minh Chu gặp trúng tiếng sét ái tình với con.”
Quan Huệ Phương lúc cảm giác "hận sắt thành thép" — *con trai cứ đến lúc then chốt là rớt xích thế ?*
*Ơ? Không đúng!*
*Chẳng lẽ nó vẫn còn vương vấn cô nàng Lãnh Thiên Việt ?*
“Con trai, Lãnh Thiên Việt gả , con đừng mà tơ tưởng vớ vẩn nữa.”
“Mẹ, con , đừng lải nhải nữa ?”
Đồng chí Ngô Bân rơi nỗi khổ sở vô tận...
Đôi mắt tinh trong trẻo như ánh của cô nương Lãnh Thiên Việt, khí chất thoát tục phi phàm, cùng với màn "đại bàng tung cánh" đá bay tên lưu manh cực ngầu , cứ thỉnh thoảng hiện lên trong tâm trí .
Trong đó còn xen lẫn cả diện mạo tuấn bất phàm và bóng dáng trai đến mức phạm quy của Cố Đoàn trưởng.
*Chuyện thành thế ?*
*Ông trời thể trêu đùa như ?*
*Tại để quen Lãnh Thiên Việt khi cô gả cho ai?*
*Hoặc là đừng để gặp cô nương Lãnh Thiên Việt hơn .*
Đau khổ suốt một đêm, đồng chí Ngô Bân đành chấp nhận hiện thực, nhớ tới câu thơ Đường: *"Trả quân châu lệ đẫm hàng, hận gặp gỡ lúc chồng"*.
Nếu gặp cô nương Lãnh Thiên Việt lúc cô gả , thì chứng tỏ duyên phận của hai đủ.
Lúc , tình hình lầu là thế :
Đồng chí Ngô Bân khi Lãnh Thiên Việt kể về trải nghiệm của cô em chồng, hiểu cô trúng tiếng sét ái tình với , tuy khâm phục nhưng vẫn chấp nhận cành ô liu đó.