“Cái cảm ơn ba em , đưa chị đến đây tùy quân, thì chị và ông nội, cha , cùng tư của em chẳng cơ hội gặp gỡ .”
Lãnh Thiên Việt vỗ vỗ tay em chồng, lời tâm huyết.
“Cũng đúng nhỉ.”
Quan Minh Chu đồng tình với cách của chị dâu nhỏ.
“Ơ? Không đúng! Hình như .”
Cô đột nhiên phản ứng : “Chị dâu ba, vẫn cảm ơn chị! Nếu chị xả cứu đó, đỡ cho ông nội và tư của em một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, thì sẽ tất cả những chuyện .”
Lãnh Thiên Việt nghĩ cũng thấy đúng: “Đây chắc là duyên phận đấy! Có lẽ là ông trời âm thầm chỉ dẫn chị làm như .”
Lãnh Thiên Việt nhớ đến giọng thường xuyên vang lên trong đầu .
“Còn em thì ? Thành thật khai báo , em từng yêu đương ? Có đối tượng thầm thương trộm nhớ nào ?”
Cô em chồng thông minh tinh ranh dễ đối phó .
Sợ cứ tiếp tục chuyện của , cô sẽ hỏi đến cùng, Lãnh Thiên Việt vội vàng chuyển chủ đề.
“Em... chuyện ...”
Quan Minh Chu chị dâu nhỏ hỏi đến đỏ mặt.
Cô đột nhiên nhớ đến một , thanh niên tuấn tú như ngọc mà cô luôn giấu trong lòng.
Hôm đó, Lãnh Thiên Việt mời cô và Từ Tiểu Phi ăn bánh mì kẹp thịt dê, ba chị em ăn no căng bụng, đang đùa giỡn “phát điên” phố để tiêu cơm thì dẫn cảnh sát tới.
Vị sở trưởng tên Ngô Bân đó suýt nữa coi cô là kẻ cướp.
Kể từ ngày đó, trong lòng Quan Minh Chu bí mật, hình bóng và nụ của Sở trưởng Ngô Bân thường xuyên hiện lên trong tâm trí cô.
Từ khoảnh khắc đó, trong lòng cô một bạch mã hoàng tử.
“Thiên Việt, , chị dâu ba, chị với vị sở trưởng tên Ngô Bân đó ?”
Quan Minh Chu giả vờ bâng quơ hỏi một câu.
Hửm? Ý gì đây?
Chẳng lẽ...
Nụ mặt Lãnh Thiên Việt cứng đờ —— *Chẳng lẽ chuyện trùng hợp đến thế ?*
“Chị với Sở trưởng Ngô lắm, nhưng cũng khá hiểu rõ, em hỏi làm gì? Hai quen ?”
Lãnh Thiên Việt bất động thanh sắc hỏi một câu.
“Không ! Em với quen, chính là hôm chị mời ăn bánh mì kẹp thịt dê gặp một , em ý gì khác , chỉ là tùy tiện hỏi thôi.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quan Minh Chu đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, mang theo sự thẹn thùng khi mũi tên của thần Cupid b.ắ.n trúng.
Lãnh Thiên Việt đột nhiên cảm thấy đau đầu —— *Chuyện thể đừng trùng hợp như thế ?!*
*Sao em chồng thích Ngô Bân cơ chứ? Hơn nữa còn là kiểu yêu từ cái đầu tiên.*
Lãnh Thiên Việt nhớ đến lúc đồng chí Ngô Bân , cái biểu cảm thôi đó, cùng với ánh mắt ẩn chứa ý tứ giấu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-744.html.]
*Chuyện đối mặt thế nào đây?*
*Là giả vờ như gì, là...*
Đồng chí Lãnh Thiên Việt rơi thế lưỡng nan.
Nói thật, theo cô thấy, em chồng và Ngô Bân là một cặp khá đôi.
Đồng chí Ngô Bân hiện tại trông vẻ là một đàn ông ưu tú, ngoại hình, nhân phẩm, năng lực làm việc đều .
Gia thế cũng thể là .
Cha là Cục trưởng phân cục công an, là Hiệu trưởng trường trung học, còn , vị sở trưởng đồn công an , lẽ cũng sắp thăng chức .
Theo quy luật thông thường, học ở trường Đảng chính là tín hiệu của việc sắp thăng chức.
Ngô Bân học về, khả năng sẽ thăng lên làm Phó cục trưởng phân cục công an, vì những năm qua năng lực làm việc và thành tích của là điều ai cũng thấy rõ.
Tuổi còn trẻ trở thành sở trưởng đồn công an khu vực, đủ xuất sắc , nếu thăng lên làm Phó cục trưởng phân cục công an thì còn đỉnh hơn nữa.
Gia thế nhà họ Ngô như , tuy thể so với nhà họ Quan, nhưng cũng đủ để đè bẹp nhiều .
Hơn nữa, khắp Phượng Thành, mấy nhà so với nhà họ Quan?
Lãnh Thiên Việt cảm thấy, với phận thiên kim Thị trưởng hiện tại của em chồng, tìm một đối tượng môn đăng hộ đối với cô hình như chuyện dễ dàng.
Thân phận quá cao, đôi khi thị trường hôn nhân chắc chiếm ưu thế.
Dù xã hội khi cô xuyên tới cũng là như , tâm lý của thời đại thế nào.
Vấn đề nổi cộm mà em chồng đang đối mặt hiện nay là, thể môn đăng hộ đối với cô thì ngoại hình, nhân phẩm, năng lực chắc xuất chúng.
Người ngoại hình, nhân phẩm, năng lực đạt yêu cầu thì chắc môn đăng hộ đối với cô .
Cho nên , em chồng và Ngô Bân thể thành một cặp thì đúng là lương duyên.
Lãnh Thiên Việt khá khâm phục em chồng, mắt của cô vẫn .
Ở bất kỳ thời đại nào, tuổi trẻ cũng là vốn liếng lớn nhất, chỉ cần chịu khó nỗ lực phấn đấu, chuyện đều thể xảy .
Biết , đồng chí Ngô Bân còn trở thành Cục trưởng Công an Phượng Thành, thậm chí là Giám đốc Sở Công an tỉnh chừng!
Giống như lính của cô , chỗ dựa, nhân mạch, cứ thế nỗ lực phấn đấu, chẳng cũng thành Đoàn trưởng ?
Lãnh Thiên Việt cảm thấy, chuyện vội vàng, cứ tĩnh quan kỳ biến , mới hành động.
Khóa đào tạo ở trường Đảng của Sở trưởng Ngô Bân chắc cũng kết thúc .
Không thời gian qua tâm lý đổi gì ? Hay là trong thời gian gặp đối tượng tâm đầu ý hợp nào ?
Nếu gặp ý trung nhân , thì chứng tỏ em chồng và duyên phận.
Nếu vẫn thông suốt, thì cô sẽ dốc hết sức, tìm cách vun vén cho hai .
Ai bảo cô là chị dâu cơ chứ.
Hơn nữa, giữa cô và Ngô Bân cũng chẳng chuyện gì xảy cả.
Lãnh Thiên Việt quyết định hôm nào đó sẽ dỗ dành bà nội Cao, xem thể thông qua bà để dò hỏi tin tức của Sở trưởng Ngô .