Thậm chí còn ngây thơ đáng yêu đến mức ngay cả “dì cả” là chuyện gì cũng ? Cái thời đại khi xuyên đến, là đàn ông thì ai cũng “dì cả” là gì , ?
“Anh Bắc Dương, thực sự ‘dì cả’ là chuyện gì ?” Khóe môi Lãnh Thiên Việt ngừng giật giật...
“Việt Việt, dì cả chính là chị cả của em, chuyện ?” Cố Đoàn trưởng vợ một cách đường hoàng: “Bà bao giờ đến? Buổi tối ?” Anh cảm thấy bà dì chút hiểu chuyện, tối muộn còn đến làm gì, chẳng là làm lỡ việc ?
Lãnh Thiên Việt: “...”
— Xem , lính thực sự “dì cả” là chuyện gì . Chẳng lẽ còn dạy cho một tiết học sinh lý, nhồi nhét cho chút kiến thức ?
“Anh Bắc Dương, ‘dì cả’ mà em là bà dì mà hiểu .” Lãnh Thiên Việt đỏ mặt “thẳng đuột” mặt: “ ‘Dì cả’ mà em là ‘nguyệt sự’, là chuyện mà phụ nữ tháng nào cũng đến .”
Nguyệt sự? Cố Đoàn trưởng càng lúc càng ngơ ngác vợ: “Việt Việt, rõ hơn , cái gì gọi là ‘nguyệt sự’? Mà phụ nữ nào cũng đến?”
“Anh... Anh Bắc Dương, nguyệt sự chính là kinh nguyệt, là đến tháng, là... là...” Lãnh Thiên Việt “thẳng đuột” làm cho hình: “Ái chà! Anh Bắc Dương, ngốc c.h.ế.t ! Mẹ của gấu đen cũng ngốc bằng !”
Cố Đoàn trưởng vuốt mặt một cái: “Việt Việt, thực sự ngốc đến thế ? Anh còn ngốc hơn cả gấu đen? À , gấu đen còn ngốc hơn ? Ngay cả gấu đen cũng bằng, cái danh hiệu Binh vương của từ mà ? Chẳng lẽ là danh hão ?”
Kẻ ngốc luyện thành như thế nào? Chắc chắn là cái đầu nhỏ của vợ xoay qua xoay mà luyện thành ! Cố Đoàn trưởng cảm thấy sắp vợ xoay thành kẻ ngốc đến nơi.
“Anh Bắc Dương, cái danh Binh vương của là do ngốc mà , là nhặt giữa đường đấy.” Lãnh Thiên Việt suýt chút nữa thì chọc cho trán một cái lỗ thủng.
Cố Đoàn trưởng “phụt” một tiếng vang, từ sự ấp úng và biểu cảm thẹn thùng của vợ, đoán “dì cả” là chuyện gì . “Việt Việt, nguyệt sự thì cứ gọi là nguyệt sự , còn gọi là dì cả?” Anh ôm chặt vợ: “Việt Việt, đây em dì cả đến thăm?” Anh sợ vợ dùng chiêu “binh bất yếm trá” để lừa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-703-anh-linh-thang-duot-va-di-ca.html.]
“Anh... Anh Bắc Dương, còn dám thế , là , bỏ mặc em ở nhà như phụ nữ ruồng bỏ, lúc nào dì cả của em đến? Anh , mỗi dì cả đến, bụng em đều đau đấy.” Lãnh Thiên Việt hậm hực nhéo mạnh eo lính hai cái.
Cố Đoàn trưởng “suỵt” một tiếng, lộ vẻ mặt hối — phụ nữ đến “dì cả” đều đau bụng ? “Việt Việt, xin , thực sự , xin em, Việt Việt...” Anh xót xa ôm chặt vợ, hận thể tự tát hai cái. Sao thể ngốc đến thế chứ? là còn ngốc hơn cả gấu đen! Ngay cả việc vợ mỗi tháng đón “dì cả” cũng .
“Việt Việt, đau lắm ?” Cố Đoàn trưởng dùng bàn tay to ấm áp nhẹ nhàng xoa bụng cho vợ: “Có cần bệnh viện xem chút , là làm gì đó cho em?” Nếu chuyện thể thế , sẽ ngần ngại mà gánh cho cô.
“Anh Bắc Dương, chuyện cần bệnh viện , ‘dì cả’ là tự nhiên sẽ khỏi thôi.” Ở cái thập niên 70 điều kiện mặt đều phát triển , Lãnh Thiên Việt thể làm nũng quá mức .
“ mà Việt Việt, chẳng em đau bụng ?” Cố Đoàn trưởng xót xa vợ: “Anh lấy nước nóng ngâm chân cho em nhé.” Các bộ phận cơ thể đều thông với , tuy bác sĩ nhưng chân ấm lên thì bụng sẽ bớt đau hơn.
“Được thôi, Bắc Dương, cảm ơn .” Anh lính ấm áp như , Lãnh Thiên Việt đến híp cả mắt: “Nếu thể rót một bình nước nóng đặt trong chăn thì càng hơn.”
“Được thôi! Việt Việt, rót bình nước nóng thì vấn đề gì, nhưng còn ấm hơn cả bình nước nóng đấy.” Vừa , Cố Đoàn trưởng bưng đến một chậu nước nóng, đặt đôi bàn chân ngọc ngà của vợ chậu ngâm. Nhân lúc vợ ngâm chân, còn xuống bếp nấu một bát nước đường đỏ gừng.
Lúc vợ uống nước đường đỏ, Cố Đoàn trưởng biến thành nhân viên massage, xoa bóp đôi bàn chân nhỏ của vợ, lẩm bẩm: “Việt Việt, chân em lạnh thế ? Sau chỉ cần ở nhà, ngày nào cũng sẽ giúp em ngâm chân.”
Lãnh Thiên Việt “phụt” thành tiếng: “Anh Bắc Dương, bây giờ là mùa đông , chân ai mà chẳng lạnh? Tuy nhiên, nếu ngày nào cũng giúp em ngâm chân thì em thực sự cảm ơn lắm đấy!” Anh chồng kiểu “ cha” biến hình thành “bà trẻ” ấm áp, Lãnh Thiên Việt sướng đến mức bay lên trời. Người đàn ông cao ngạo lạnh lùng trong nguyên tác thể biến thành thế , cũng uổng công cô xuyên một chuyến.
“Việt Việt, cần cảm ơn! Em cứ ghi sổ , đợi dì cả của em , bù đắp cho t.ử tế là , nhớ lúc đó đừng giở quẻ đấy.” Cố Đoàn trưởng bỏ lỡ thời cơ "tiêm phòng" cho vợ.
Lãnh Thiên Việt: “...”
— Con sói xám ba câu rời bản tính, sơ hở một cái là sẽ rơi cái hố đào sẵn ngay.
“Anh Bắc Dương, t.ử tế chút nào! Giúp ngâm cái chân mà cũng lắm yêu cầu thế.” Lãnh Thiên Việt rút chân khỏi tay con sói xám: “Dì cả của em nhất thời ngay , chẳng em nợ nhiều ? Thôi bỏ ! Ngâm xong hôm nay từ mai em ngâm nữa.”