“Đại ca Phí, định chạy ?”
Phí Đào thấy tình hình , bật dậy định chuồn thẳng.
Cố Đoàn trưởng vọt tới, băng qua cái bàn, túm chặt lấy , ấn thẳng tường: “Đại ca Phí, tưởng chạy thoát ? Hôm nay gặp tên Đoàn trưởng nhỏ chính là ngày tàn của !”
Cố Đoàn trưởng nổ súng, vẫn đến giờ vây bắt định.
Vả , g.i.ế.c gà cần gì d.a.o mổ trâu? Một Binh vương đường đường chính chính, quán quân kép của đại hội võ thuật quân sự như , đối phó với một tên trùm xã hội đen võ vẽ chẳng gì như Phí Đào thì căn bản cần dùng đến súng.
Tên đàn em bên cạnh Phí Đào thì Triệu Thông tung một cước đá văng, ấn chặt xuống đất.
“Các ... các ...”
Phí Đào làm cho choáng váng —— *Triệu Thông thằng nhóc là phản bội? Hay là vùng?*
“Đại ca Phí, đúng là ngu hết chỗ ! Đến giờ mà vẫn Triệu là vùng ? Thật hiểu cái chức đại ca làm kiểu gì nữa?”
Thấy Phí Đào mặt mày ngơ ngác, Lãnh Thiên Việt cảm thấy ngu đến mức đáng thương, bèn cho sự thật.
*Mình lừa ?*
*Triệu Thông thằng nhóc thực sự là vùng?*
Tỉnh ngộ , Phí Đào chỉ tự tát hai cái, đó bóp c.h.ế.t tươi tên Hứa Duy Huyên như bóp một con bọ hôi.
Con nhỏ đúng, đúng là sắp ngu c.h.ế.t , Triệu Thông chỉ cần liếc mắt đưa tình một cái mà dễ dàng tin tưởng như ?
Còn cả cái thằng não lợn Hứa Duy Huyên nữa, kiếp nó nhảm.
Cứ khăng khăng bảo Đoàn trưởng nhỏ chỉ là một tên lính nông thôn, chẳng gì đáng sợ, đây mà là một tên lính nông thôn đơn giản ?
Cái phong thái cử chỉ, cả cái vẻ quý khí vô tình lộ giữa đôi lông mày của Đoàn trưởng , bình thường thể ?
Phí Đào cảm thấy, nếu đang ấn tường mà chỉ đơn thuần là một tên lính nông thôn, thề sẽ nuốt chửng cả cái nhà hàng Đồng Thịnh Tường bụng.
Hắn đúng là tên Hứa công t.ử thấy gái là mờ mắt hại t.h.ả.m .
Xong chuyện nhất định thiến thằng nhóc đó.
tiền đề là, hôm nay làm thể bước khỏi cái Đồng Thịnh Tường đây?
Đại trượng phu co dãn , đối mặt với Đoàn trưởng nhỏ đang đằng đằng sát khí, Phí Đào hạ thấp tư thế của một đại ca xã hội đen: “Người em, và oán thù, là Hứa công t.ử xúi giục mới lội vũng nước đục .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-690-binh-vuong-ra-tay.html.]
“Tất cả đều là hiểu lầm, tha cho , sẽ hậu tạ, còn bảo đảm cho và vợ bình an vô sự.”
“Bảo đảm cho chúng bình an vô sự? Đại ca Phí, đúng là cóc ghẻ ngáp ruồi, khẩu khí lớn thật đấy? Đừng phét nữa, lo mà nghĩ xem làm thế nào để cùng Hứa Duy Huyên cục công an khai báo tội trạng của .”
Cố Đoàn trưởng dùng báng s.ú.n.g nâng cằm Phí Đào lên, ngờ đến bước đường cùng mà vẫn còn nổ to như .
“Khụ khụ khụ... Đại ca Phí, đừng họ Cố dọa dẫm, khụ khụ... Hắn chỉ là một tên Đoàn trưởng nhỏ thì tài cán gì, cục công an mà thèm lời ?”
Cố Đoàn trưởng dứt lời, Hứa công t.ử lên tiếng, giọng như vịt đực, chút ú ớ rõ:
“Họ Cố , đừng tưởng mày đ.á.n.h đ.ấ.m là lão t.ử sợ mày, hôm nay lão t.ử ngã tay mày chẳng qua là nhất thời sơ suất, ngựa sa chân thôi, Hứa công t.ử tao hạng để mày đ.á.n.h là đánh?”
“Tao tin mày thể bảo vệ con nhỏ thối tha mãi , trừ khi nó làm ăn nữa, cam tâm về nhà để mày nuôi nhốt, nếu lão t.ử nhất định sẽ chiếm nó, để xem ngủ với nó cảm giác thế nào?”
Hứa Duy Huyên Cố Đoàn trưởng đ.á.n.h cho như con tôm luộc, đang khom lưng, mồ hôi đầm đìa, run rẩy tựa tường dậy.
Xem chừng cú đá của Cố Đoàn trưởng hề nhẹ, chắc chắn thương tổn đến “gốc rễ” .
Hứa Duy Huyên vẫn luôn cảm thấy Lãnh Thiên Việt là một con ngựa hoang, tận hưởng cảm giác chinh phục ngựa hoang, ai ngờ móng ngựa đá cho một cú trời giáng.
Lúc trong lòng Hứa Duy Huyên, Lãnh Thiên Việt lóc đòi gả cho thì cũng chẳng dám cưới, chung giường với loại đàn bà , tối ngủ chắc chẳng dám nhắm mắt mất.
Dù trong lòng nghĩ , dù đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng cái miệng của Hứa Duy Huyên vẫn thối như hố phân.
“Hứa công tử, cái miệng của bẩn quá đấy.”
Cố Đoàn trưởng dù là một quân t.ử khiêm nhường, nhưng thánh nhân, cũng chẳng hạng hiền lành dễ bắt nạt.
Đụng đến vợ , lòng còn hẹp hòi hơn cả lỗ kim, thể dung thứ cho kẻ nào dám vợ như .
Cố Đoàn trưởng buông đại ca Phí , bước nhanh hai bước tới bên Hứa Duy Huyên, đ.ấ.m thẳng một cú đầu , tiếp đó dùng đầu gối thúc mạnh hạ bộ của .
Hứa Duy Huyên ngã quỵ xuống đất, mũi vẹo sang một bên, m.á.u me đầy mặt, há miệng nôn hai chiếc răng cửa dính máu, rỉ một vũng nước vàng khè nồng nặc mùi khai...
Bàng quang của Hứa Duy Huyên vỡ .
Phí Đào thấy , vắt chân lên cổ định chạy tiếp.
Cố Đoàn trưởng giơ tay lên, tiếng s.ú.n.g vang lên đồng thời, viên đạn b.ắ.n xuyên qua xương bánh chè của .
Khi Phí Đào ngã xuống, Cố Đoàn trưởng giẫm mạnh lên : “Đại ca Phí, hôm nay mọc cánh cũng thoát ! Chiến dịch ‘Cuồng Phong’ chính thức bắt đầu, và đồng bọn sẽ hốt trọn ổ!”
Nói xong, Cố Đoàn trưởng liếc Hứa Duy Huyên: “Hứa công tử, và đám chiến hữu Thường đại thiếu cùng đồng bọn cũng sẽ sa lưới bộ, pháp luật sẽ đòi công bằng cho những cô gái từng hãm hại.”
Cố Đoàn trưởng dứt lời, Lục Kế Dũng dẫn xông : “Cố Đoàn trưởng, chỗ giao cho , vị chỉ huy trưởng hiện trường như mau lo việc khác .”