Ngày hôm , gia đình bốn ai việc nấy. Cố Đoàn trưởng đến ban chỉ huy đoàn lâu thì mời lên sư đoàn họp. Lục Sư trưởng chủ trì một cuộc họp quân sự nhỏ gồm năm : Phó Sư trưởng La, Tham mưu trưởng Khúc, Đoàn trưởng Đoàn 1 Cố Bắc Dương, Đoàn trưởng Đoàn 3 Lục Kế Dũng.
Cuộc họp triển khai sắp xếp binh lực cho chiến dịch “Cuồng Phong” —— quyết định điều động tiểu đoàn trinh sát tham gia hành động . Do Đoàn trưởng Đoàn 3 Lục Kế Dũng dẫn đội, theo sự điều động sắp xếp của chỉ huy trưởng hiện trường Cố Bắc Dương.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Lục Sư trưởng giữ con trai và con rể . “Ra trận cha con, đ.á.n.h em, hai đứa phối hợp thế nào thì cần nhiều nữa chứ?” Khi câu , ánh mắt Lục Sư trưởng hướng về phía con trai, ngụ ý là: *“Anh là vợ, đừng mà lên mặt, theo sự chỉ huy điều động của em rể.”*
Lục Kế Dũng hiểu ngay ý cha: “Cha, cha yên tâm, con tự chừng mực.”
Cố Đoàn trưởng liếc một cái —— Đồ con cáo! Anh là vợ thì ? Hành động bắt đầu cũng lệnh thôi.
Lục Kế Dũng dùng khóe mắt liếc em rể —— Đồ kiêu ngạo! Chú thể làm chỉ huy trưởng hiện trường chẳng là nhờ cô em gái hờ của ?
Em rể và vợ rời khỏi văn phòng của cha, khi về địa bàn của , Lục Kế Dũng chặn đường em rể: “Lão Cố, giấu kỹ thật đấy! Chú hóa cũng là công t.ử thế gia ? Lại còn lai lịch nhỏ nữa chứ. Hành động kết thúc, nên mời về nhà chú ăn một bữa chúc mừng ? Sẵn tiện gọi luôn cả chị hai Từ Tiểu Phi của chú nữa?”
Tối qua, Lục Sư trưởng chuyện lâu với con trai, kể cho về thế của con rể. Lục Kế Dũng xong những chút ghen tị mà còn mừng đến phát ngốc. Anh và lão Cố thối thể là hơn cả em ruột, huống hồ giờ còn là con rể của cha . Cậu tìm cha ruột, mừng cho . Những năm qua, lão Cố thối nỗ lực thế nào, phấn đấu , đều thấy rõ. Giờ thì , tìm cha ruột, chỗ dựa, cần liều mạng phấn đấu như thế nữa.
“Lão Cố, nhanh thế làm gì? Như thỏ chạy , đợi ?” Thấy em rể thèm để ý đến , Lục Kế Dũng lầm bầm đuổi theo... Cái con cáo thối , cứ lải nhải như đàn bà, thật phiền phức. Cố Đoàn trưởng chẳng buồn đáp lời, cứ thế bước tiếp...
“Ơ kìa? Em rể, chú keo kiệt đến mức nỡ mời ông vợ một bữa cơm đấy chứ? Chú bây giờ là công t.ử thế gia , hào phóng lên một chút.” Lục Kế Dũng mặt dày đuổi theo, định quàng tay qua cổ em rể, Cố Đoàn trưởng nghiêng né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-687-ra-tran-cha-con-danh-nhau-anh-em.html.]
“Công t.ử thế gia cái khỉ gì? Cố Bắc Dương đến từ nông thôn, là con trai nhà họ Cố, giống đám công t.ử bột các , chỉ giỏi cái thói hào phóng rỗng tuếch.” Cố Đoàn trưởng con cáo thối làm cho bực đến mức quên mất là vợ . Lục Kế Dũng cũng chẳng làm gì . Hai đấu khẩu một hồi ai về đoàn nấy. Lục Kế Dũng về đến văn phòng mời Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn trinh sát Hạng Phi đến để bắt đầu bàn bạc sắp xếp binh lực...
Buổi chiều, Cố Đoàn trưởng nhận tin tức do Triệu Thông cử gửi tới: Kế hoạch Phí Đào áp trận cho Hứa công t.ử thứ Sáu đổi, tình hình phân bố sòng bạc của Thường đại thiếu đều rõ ràng giấy. Sau khi nhận tin, Cố Đoàn trưởng liên lạc riêng với Cục trưởng Liêu.
“Cố Đoàn trưởng, đồng đội vùng của đơn giản ! Tin tức còn chi tiết hơn cả trinh sát của công an chúng nữa, thông tin cung cấp, hành động vây bắt ngày mai sẽ càng thuận lợi và triệt để hơn.” Cục trưởng Liêu ngờ màn “Vô gian đạo” của Triệu Thông hiệu quả đến thế. Dựa thông tin truyền về, hai vị chỉ huy hiện trường lập kế hoạch vây bắt.
Sáng thứ Sáu, khi lính thức dậy, Lãnh Thiên Việt cũng tỉnh theo.
“Việt Việt, em dậy sớm thế? Ngủ thêm chút nữa , nấu xong bữa sáng sẽ gọi em.” Cố Đoàn trưởng hôn nhẹ lên trán cô vợ nhỏ trong lòng.
Lãnh Thiên Việt hôn “chụt” hai cái lên mặt lính: “Anh Bắc Dương, em ngủ nữa, giao nhiệm vụ cho em ! Hôm nay em cần làm gì?”
“Việt Việt, em thấy sợ ?” Cố Đoàn trưởng ôm chặt vợ, dù hôm nay đối mặt là đại ca xã hội đen lừng danh Phượng Thành, vợ sợ cũng là chuyện bình thường.
“Anh Bắc Dương, ở đây, em chẳng sợ gì cả.” Lãnh Thiên Việt nở nụ rạng rỡ như hoa, thần thái thư thái, ánh mắt kiên định lính. Có Binh vương lừng danh quân khu bảo vệ bên cạnh, cô còn gì sợ? Hơn nữa, trong từ điển cuộc đời của Lãnh Thiên Việt cô bao giờ chữ “sợ”, hiểu ? Kiếp , kiếp càng !
“Vậy , vợ là dũng cảm nhất, kiên cường nhất.” Cố Đoàn trưởng mặc quần áo xong, dịu dàng giúp vợ mặc đồ... “Việt Việt, nhiệm vụ hôm nay của em là tối nay cùng gặp Hứa Duy Huyên, ban ngày thì ở cửa hàng dưỡng tinh tu dưỡng, năm giờ chiều qua đón em. Việt Việt, qua tối nay, chuyện sẽ trở bình thường, bình an vô sự thôi.” Cố Đoàn trưởng vuốt tóc vợ, dịu dàng an ủi.
“Vâng, em ! Anh Bắc Dương, cần lo lắng, em thực sự chẳng sợ gì .” Lãnh Thiên Việt thản nhiên lính, thể cùng làm “cô độc hùng” một chuyến, xông pha “hang hùm miệng cọp” do Hứa Duy Huyên bày , cô còn thấy phấn khích nữa là!
Lãnh Thiên Việt lấy một bộ thường phục đặt giường, dặn dò lính khi gặp Hứa Duy Huyên thì .