Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 674

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:30:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Lãnh Thiên Việt và các con về đến nơi, lính nhóm lò xong, nhiên liệu là những viên than tổ ong mua ở thị trấn về.

“Anh Bắc Dương, cái lò đáng yêu quá, ấm áp quá !”

Lãnh Thiên Việt cái lò than đầu tiên thấy , đến híp cả mắt, cô thấy mới lạ và thú vị.

*Một cái lò than mà cũng đáng yêu đến thế ?*

Cố Đoàn trưởng dáng vẻ đơn thuần của vợ làm cho cảm động

—— *Cô vợ khẩu xà tâm phật của quá dễ thỏa mãn!*

Hai đứa nhỏ thấy chú ba là reo hò lao tới.

Cái đuôi nhỏ ôm lấy cổ , chu cái miệng nhỏ hôn lấy hôn để lên mặt , đột nhiên thốt một câu hỏi chất vấn tâm hồn:

“Chú ba, chú với thím ba trốn ?”

Khóe miệng Cố Đoàn trưởng giật giật, theo bản năng liếc vợ một cái.

Lãnh Thiên Việt “phì” một tiếng thành tiếng, đầy vẻ hả hê —— *thằng nhóc ! Anh tưởng hai đứa nhỏ dễ dỗ, dễ lừa lắm ? Đứa nào đứa nấy đều tinh ranh như ma, thông minh lanh lợi lắm đấy!*

*Xem trả lời thế nào?*

Vợ , khóe miệng Cố Đoàn trưởng càng giật mạnh hơn, đành cứng đầu, ngượng nghịu cháu gái nhỏ: “Đóa Đóa, chú ba và thím ba sẽ trốn .”

“Vậy ạ, chú ba lừa nhé.”

Cái đuôi nhỏ “chụt chụt” hôn chú ba xong, chạy đến bên cạnh Lãnh Thiên Việt, lên đùi cô, hào phóng : “Thím ba thể hôn môi với chú ba .”

Trong tiềm thức của cái đuôi nhỏ, chú ba là của cô bé, cô bé hôn chú ba xong mới đến lượt thím ba.

“Cố An Nhiên, im miệng! Nói nhăng cuội gì thế?”

Khởi Bình, vẫn kịp bắt chuyện với chú ba, lớn tiếng quát em gái.

“Không chịu ! Cứ chú ba và thím ba hôn môi cơ!”

Có chú ba chống lưng, cái đuôi nhỏ chẳng thèm để ý đến tiếng quát của trai, ôm chặt cổ thím ba buông tay.

Trong mắt cô bé, “hôn môi” là cách biểu đạt tình cảm nguyên thủy và thuần khiết nhất, giống như cô bé yêu chú ba, hễ gặp mặt là ôm hôn cho thỏa thích .

“Em...”

Khởi Bình em gái làm cho nghẹn lời, ngượng ngùng liếc chú ba một cái.

Về chuyện “hôn môi”, cách hiểu khác với em gái, rằng đó là cách biểu đạt tình yêu giữa lớn với , thể tùy tiện phô giữa thanh thiên bạch nhật.

“Khởi Bình, đừng mắng em, con bé còn nhỏ mà...”

Lãnh Thiên Việt xoa đầu đứa nhỏ —— *đúng là sơ suất quá! Hai đứa nhỏ thực cái gì cũng thấy hết.*

*Sau mặt hai đứa tinh ranh , nhất định quy củ một chút.*

, cô vốn dĩ quy củ , là con sói xám thối tha giữ kẽ.*

Lãnh Thiên Việt lườm con sói xám một cái đầy cảnh cáo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-674.html.]

Con sói xám giả vờ như thấy, ánh mắt dời sang cái đuôi nhỏ còn bám lấy thím ba nữa mà đang lục lọi xem bánh kẹo.

Cô bé dường như cao thêm một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, mũm mĩm, ăn mặc thời thượng, tóc dài thướt tha, trông cực kỳ đáng yêu.

Làm đáng yêu cho ?

Mẹ cô bé là mỹ nhân cấp bậc hoa khôi nhà máy, gặp một thím ba tinh quái, thông tuệ cổ kim, quan niệm giáo d.ụ.c tiên tiến, nuôi dạy cô bé như một nàng công chúa.

Sở hữu nguồn tài nguyên ưu tú như , đáng yêu mới là lạ!

Nhìn cái đuôi nhỏ năng làm việc, cử chỉ hành động càng lúc càng giống vợ , Cố Đoàn trưởng khỏi cảm thán một câu —— *đúng là ai nuôi đứa trẻ thì đứa trẻ giống đó nhỉ?*

*Vài năm nữa thôi, cái đuôi nhỏ chắc chắn sẽ là một Lãnh Thiên Việt phiên bản nhí.*

“Chú ba, diễn tập thực chiến là gì ạ? Chú kể cho cháu ?”

Thấy em gái còn bám lấy chú ba quấy rầy nữa, Khởi Bình xuống bên cạnh chú ba, với ánh mắt sùng bái.

Rốt cuộc diễn tập thực chiến là làm cái gì? Câu hỏi Khởi Bình hỏi Hạo Hạo bao nhiêu .

Triệu Tồn Hạo, từng tận mắt chứng kiến diễn tập thực chiến, chỉ thể dựa những gì cha kể cho , dùng cách khái quát kể cho Khởi Bình.

Nghe xong, bé Khởi Bình thông minh tuyệt đỉnh, ham học hỏi càng thêm tò mò.

“Khởi Bình, , theo chú ba bếp, chú nấu cơm kể cho cháu .”

Cố Đoàn trưởng sự ngây ngô của cái đuôi nhỏ, cộng thêm ánh mắt hả hê như mèo vờn chuột của vợ làm cho đỏ bừng mặt.

Đứa cháu trai đúng lúc giải vây cho , hai chú cháu dắt tay bếp.

Tạ Dục Ân đúng là ruột, chắc là gom hết đồ ngon trong nhà cho gia đình con trai , hai túi đồ lớn trợ lực, bữa cơm của Cố Đoàn trưởng làm dễ dàng hơn nhiều.

Chẳng mấy chốc, cơm canh lên bàn.

Gia đình bốn vui vẻ ăn một bữa cơm đoàn viên...

Ăn xong, Lãnh Thiên Việt vẫn như thường lệ, kiên trì bồi dưỡng sở thích cá nhân cho hai đứa nhỏ.

Cố Đoàn trưởng khi kiểm tra những bức tranh càng lúc càng dáng của cháu trai, đôi mắt thâm trầm về phía vợ, ánh mắt sóng sánh tình tứ, như hút hồn khác.

Lãnh Thiên Việt đến đỏ cả mặt.

Né tránh hai đứa nhỏ sang một bên, cô nhỏ với lính đang theo: “Cố Đoàn trưởng, thu cái ánh mắt móc câu của , đừng phóng điện lung tung, em chịu nổi .”

Cố Đoàn trưởng “hì hì”: “Việt Việt, chẳng em ? Ở nhà thể tùy ý phóng điện, chỉ cần ngoài phóng điện với khác là .”

“Biết , phu quân em sinh đôi mắt như thế , em chịu nổi cũng chịu thôi.”

“Anh Bắc Dương, ...”

*Con sói xám càng lúc càng đắn, vạn nhất để hai đứa nhỏ thấy thì ?*

Lãnh Thiên Việt véo eo con sói xám một cái.

“Suỵt...”

Con sói xám dám kêu thành tiếng, đau đến mức nhíu mày một cái, bận rộn dùng lò than đun nước...

Lãnh Thiên Việt hướng dẫn xong hai đứa nhỏ, sắp xếp cho chúng ngủ, con sói xám đun xong nước nóng.

Loading...