Lãnh Thiên Việt vỗ vỗ má lính: “Khai mau, thương ở ? Nếu em sẽ tự tay lột quần đấy.”
“Được ! Việt Việt, khai, để cứu Lữ trưởng Trịnh, m.ô.n.g đá quẹt một cái.”
“ Đội trưởng Phùng gì đáng ngại, cũng cần khâu, chỉ băng bó đơn giản thôi, giờ khỏi . Em thực sự lột quần xem thì cứ tay .”
Cố Đoàn trưởng lộ vẻ mặt “coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng”, dù cũng nhạc phụ sạch sành sanh , vợ cũng chẳng gì hổ.
“Đồng chí Cố Bắc Dương, lệnh cho ngay lập tức, tức khắc cởi quần , kiểm tra kỹ xem vết thương nghiêm trọng ? Có đúng như là khỏi ?”
Nghĩ đến sự dũng mãnh của sói xám và sự phóng túng của , Lãnh Thiên Việt chút hối hận—— *Vạn nhất ảnh hưởng gì thì ?*
“Vậy thôi.”
Xem vợ nhất định xem , Cố Đoàn trưởng ngượng nghịu cởi quần ...
Lãnh Thiên Việt vội vàng vạch quần lót kiểm tra một lượt.
Cũng may thương ở bộ phận đặc biệt, cũng gì đáng ngại, sói xám dối, vết thương lành.
“Việt Việt, lừa em chứ?”
Cố Đoàn trưởng vội vàng kéo quần lên...
“Anh vội cái gì? Em cho phép kéo quần lên ?”
Lãnh Thiên Việt trong trạng thái say, bá đạo con sói xám.
Cô kéo tuột quần xuống, vuốt ve chỗ vết thương, nghiêm túc mà nũng nịu : “Cố Đoàn trưởng, nếu tự bảo vệ , để thương ở bộ phận nhạy cảm nữa thì quân pháp bất vị !”
“Phụt!”
Cố Đoàn trưởng ngả nghiêng sofa—— *Vợ yêu đúng là con gái rượu của nhạc phụ, hai cha con câu nào cũng y hệt .*
“Cố Đoàn trưởng, cái gì? Nghiêm túc chút ! Anh tưởng em đùa với ? Xét thấy tình trạng cơ thể hiện tại, bắt đầu từ tối nay, chúng chia giường mà ngủ thôi.”
Lãnh Thiên Việt thoát khỏi vòng tay lính: “Em trải chăn đệm cho .”
“Em dám!”
Cố Đoàn trưởng ôm chặt lấy vợ: “Việt Việt, vết thương khỏi , em cũng kiểm tra mà, đừng quậy nữa! Nếu em xót thì chúng nghỉ thôi?”
Cố Đoàn trưởng dùng ánh mắt tình tứ nồng nàn vợ.
Lãnh Thiên Việt bại trận cái của : “Anh Bắc Dương, chia giường cũng , nhưng thật ngoan ngoãn, đừng quên lời hứa của đấy.”
“Việt Việt, nhất định giữ lời.”
Cố Đoàn trưởng bế vợ lên giường.
“Anh Bắc Dương, giờ em ngủ , kể chuyện cho em ?”
Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của sói xám, để tâm viên ý mã, nghĩ ngợi lung tung, Lãnh Thiên Việt đành dùng chiêu cũ.
“Việt Việt, kể chuyện nữa?”
Cố Đoàn trưởng chút tình nguyện.
*Vợ yêu trong lòng, nhịn hơn 20 ngày, giờ chỉ "bùng cháy" hết , tâm trí mà kể chuyện?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-657-quan-phap-bat-vi-than.html.]
“Việt Việt, cứ kể chuyện sói xám mãi sợ em chán, chuyện khác nghĩ , là chúng ngủ ?”
Cố Đoàn trưởng bắt đầu dỗ dành vợ.
“Không ! Không ngủ, Bắc Dương, là kể cho em chuyện diễn tập thực chiến ?”
*Dù cũng ngủ, hễ ngủ là sói xám thế nào cũng ngoan cho xem.*
“Việt Việt, diễn tập thực chiến chẳng gì để kể , ngoài tiếng pháo là tiếng súng, thôi đừng kể nữa.”
Cố Đoàn trưởng thật lòng, từ hiện trường diễn tập thực chiến s.ú.n.g đạn đùng đoàng trở về, chỉ đắm chìm trong tổ ấm dịu dàng của vợ.
Chẳng làm gì khác.
“Vậy , Bắc Dương, kể chuyện, cũng kể chuyện diễn tập, em hát cho một bài nhé?”
Lãnh Thiên Việt dùng tiếng hát để xua tan tiếng pháo nổ vang trời trong tâm trí lính.
Cô nhớ đến bài hát âm sắc thanh thoát, huyền ảo, đẽ và thuần khiết mang tên "Tuế Nguyệt" (Năm Tháng). Cô dùng tiếng hát dệt nên một bức tranh mây nhạt gió nhẹ, thời gian trôi chảy để sưởi ấm tâm hồn lính.
“Được thôi, Việt Việt, thích em hát nhất.”
Lãnh Thiên Việt khẽ mở đôi môi đỏ mọng:
*“Khoảnh khắc hội ngộ giữa ngàn non muôn nước, ngàn lời vạn chữ gói gọn trong một ánh .*
*Chẳng hỏi từng tung bay bao nhiêu cát bụi...*
*Chẳng quản qua hành trình xa xôi nhường nào... tình cảm vẫn vẹn nguyên chân thành.*
*Em vì mà thắp một ngọn đèn, để tâm cảnh vĩnh viễn bao giờ là buổi hoàng hôn.*
*... Có ở đây, mãi mãi như buổi sớm đầu xuân.*
*Mây thật nhạt, gió thật nhẹ, mặc cho tinh tú nổi trôi.*
*Trong lòng em thắp một ngọn đèn, là khiến em thấu đất trời.*
*Anh là ngọn đèn trong lòng em, giúp em tĩnh lặng hồng trần náo nhiệt ngoài .*
*Hãy năm tháng như giai điệu vĩnh hằng, mãi bầu bạn hành trình tụ tán ngừng.*
*Trong lòng em mở một cánh cửa, mãi chờ đợi trở về vĩnh viễn thanh xuân...”*
Lãnh Thiên Việt dùng giọng hát trong trẻo thanh thoát như thiên thanh hát xong bài hát, thì thấy lính của mà cảm động đến mức mắt rưng rưng lệ.
Cố Đoàn trưởng ôm chặt vợ, giọng chút nghẹn ngào: “Việt Việt, chỉ cần em ở đây, Cố Bắc Dương dù sống đến 80 tuổi, tâm cảnh cũng sẽ như buổi sớm đầu xuân, vĩnh viễn bao giờ là buổi hoàng hôn.”
“Em chính là khiến thấu đất trời, em, mới đủ tự tin để tĩnh lặng hồng trần náo nhiệt ngoài .”
“Anh Bắc Dương, cánh cửa trong lòng Lãnh Thiên Việt em mãi mãi mở vì , dù bên đến 100 tuổi, trong lòng em vẫn mãi là dáng vẻ thanh xuân như lúc .”
“Việt Việt...”
“Anh Bắc Dương...”
Hai con vượt qua thời để hội ngộ, hôn , triền miên...
Quên sự tồn tại của trời đất nhật nguyệt, trong lòng chỉ đối phương...