Quan lão gia t.ử càng càng kích động: “Người Tô đóng góp lớn như cho sự nghiệp cách mạng, nhưng bao giờ nghĩ đến việc bắt chúng báo đáp gì.”
“Thời kỳ Cách mạng Văn hóa khi liên lụy bởi em vợ, vốn dĩ thể đưa những tờ giấy nợ đó để chứng minh bản , nhưng làm!”
“Người đó là một món nợ trả nổi, sợ làm chúng khó xử, nên thà chịu thiệt thòi, cuối cùng hy sinh cả tính mạng.”
“Vậy mà các vì thế mà nghi ngờ hậu duệ của ông là đặc vụ, làm như , các sẽ khiến đau lòng đến mức nào ?”
“Năm đó liên lạc với Tô nhiều nhất là , các coi là trùm đặc vụ mà trói !”
Quan lão gia t.ử đập bàn “rầm rầm”, suýt chút nữa là đá lật luôn cái bàn...
Diêu phó chủ nhiệm hận thể chui đầu xuống háng, quan chức huyện Tề Hà làm việc kiểu gì ? Những chuyện tại cho nhân viên điều tra ?
Biết Lãnh Thiên Việt là hậu duệ của nhà tư bản đỏ, còn dám làm càn ?
Còn cả Lãnh Thiên Việt nữa, ông ngoại cô là như , ? Sớm đưa ánh sáng thì còn chơi chiến thuật tâm lý với cô làm gì?
Biện pháp ôn hòa dùng, cứ đ.á.n.h thái cực với , chẳng là làm tê liệt khả năng phán đoán của .
Diêu phó chủ nhiệm lén Lãnh Thiên Việt một cái —— Cô thôn nữ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có quan hệ gì với nhà họ Quan?
Sao kinh động đến cả lão lãnh đạo và Chủ nhiệm Liên đoàn Phụ nữ tỉnh?
Đầu óc Diêu phó chủ nhiệm rối như tơ vò.
Chẳng cần quản là quan hệ gì, chắc chắn quan hệ bình thường, nếu Quan lão gia t.ử sẽ gọi một tiếng “Tiểu Việt nhi”, Chủ nhiệm Tạ sẽ “Việt Việt, Việt Việt” mà ôm cô lòng.
Ơ? Sao cái gã “Bao Công sắt đá” cũng tới ?
Diêu phó chủ nhiệm ngước mắt lên, thấy Quan thị trưởng đang ở cửa chuyện với Hầu phó quân trưởng, sắc mặt đen như nhọ nồi, thể sấm truyền mưa giông bất cứ lúc nào.
Vị “Bao Công sắt đá” với những thủ đoạn sấm sét mà nổi giận thì cũng đủ cho ông khốn đốn.
Chân Diêu phó chủ nhiệm “run cầm cập” càng dữ dội, hôm nay ông đúng là đá tấm sắt .
như Lãnh Thiên Việt , hôm nay nếu thực sự trói cô , cởi trói cho cô e là dễ dàng như .
May mà tay chậm, nếu ...
Diêu phó chủ nhiệm lau mồ hôi mặt.
Đều tại đứa con gái lắm chuyện của , bắt giúp nó, còn báo cáo sai tình hình, Lãnh Thiên Việt chẳng qua chỉ là một cô thôn nữ.
Thôn nữ thể nhân mạch như thế ?
Diêu phó chủ nhiệm chỉnh cho đường nào mà ...
“Lão lãnh đạo, xin ngài bớt giận, chuyện hôm nay...”
Diêu phó chủ nhiệm định biện bạch thêm vài câu, lời còn dứt, hai chiếc xe Jeep “két” một tiếng, phanh gấp dừng giữa sân đại đội.
Ngay đó, thấy tiếng bước chân “thình thịch” từ xa gần...
Kế đó, hai đàn ông cao lớn phong trần mệt mỏi xuất hiện ở cửa phòng thẩm vấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-652.html.]
“Vợ ? Các làm gì cô ?”
Cố Đoàn trưởng và nhạc phụ đại nhân diễn tập thực chiến trở về ...
“Tránh !”
Cố Đoàn trưởng vung tay một cái, gạt phắt Quan thị trưởng và Hầu phó quân trưởng đang ở cửa sang một bên.
Ơ?
Anh lính của về ?
Lãnh Thiên Việt còn tưởng vì tinh thần quá căng thẳng mà sinh ảo giác chứ?
“Việt Việt, đừng sợ! Anh về đây!”
Đợi đến khi lính ngay mặt , Lãnh Thiên Việt mới cảm giác chân thực.
Ồ, hóa ảo giác!
Anh lính của cô kết thúc diễn tập thực chiến trở về, đang ngay sát cạnh cô.
“Anh Bắc Dương...”
Lãnh Thiên Việt khẽ gọi một tiếng, rụt khuôn mặt nhỏ nhắn trong cổ áo khoác chống rét dựng , mái tóc rối bời, đàn ông của như một chú mèo nhỏ kinh sợ, ánh mắt rụt rè, lộ rõ vẻ uất ức vì hàm oan.
Trái tim Cố Đoàn trưởng tức khắc vỡ vụn thành tám mảnh...
Ánh mắt rụt rè của vợ, mới chỉ thấy qua hai .
Lần là đêm ngày nhập ngũ, cô vợ mười tuổi khi đưa cho một cây bút máy cũng dùng ánh mắt rụt rè như thế .
Ánh mắt đó, cả đời quên .
Khi đó, vợ vẫn còn là một đứa trẻ đáng thương gã cha tồi và mụ dì ghẻ bắt nạt, chèn ép, còn lúc vẫn là một thằng nhóc lông bông chút năng lực nào.
Kể từ khi vợ dì ghẻ và chị kế chuốc say, chung một giường với tỉnh trong lòng , cô bao giờ lộ vẻ rụt rè nữa.
Sau khi trở thành vợ yêu của , cô luôn mạnh mẽ, nể nang ai, bách chiến bách thắng, hôm nay là đầu tiên cô để lộ vẻ yếu đuối thế .
“Việt Việt...”
Cố Đoàn trưởng ôm chầm lấy cô vợ quý như bảo bối lòng.
Một tay dịu dàng vỗ nhẹ lưng cô, một tay vuốt mái tóc rối, để tâm đến ánh mắt của xung quanh, cứ như thể những đều tồn tại ...
“Anh Bắc Dương, em mệt , về nhà.”
Được lính ôm trong lòng, Lãnh Thiên Việt thu móng vuốt, rũ bỏ những chiếc gai , trở thành một cô gái nhỏ yếu đuối khiến mà thương xót.
Một câu yếu ớt đầy uất ức của cô sức sát thương thể diễn tả bằng lời, khiến cơn giận mới dịu xuống của Cố Đoàn trưởng “vù vù” bốc lên tận đỉnh đầu——
Lão t.ử ở hiện trường diễn tập thực chiến liều xông pha, các ở phía dám tính kế vợ , coi lão t.ử là bùn nặn chắc?
Mười năm năng lực bảo vệ thanh mai của , giờ lão t.ử là một đại trượng phu đội trời đạp đất, nếu còn bảo vệ nổi vợ thì còn là đàn ông nữa ?