Lâm Hữu Trân kiên quyết bắt đứa con mang não trả quần áo.
“Mẹ, đồ mua về làm gì chuyện trả ?”
Hứa Vũ Chân từng lĩnh giáo sự lợi hại của Lãnh Thiên Việt, con nhỏ thôn quê đó chỉ não, mà cái miệng nhỏ hễ liến thoắng lên thì c.h.ế.t cũng thành sống .
Mình căn bản cô , là bại tướng tay cô còn gì?
Chẳng qua là cậy cha Quân trưởng để giữ thể diện thôi.
“Chân Chân, trả ? Người khác trả , chứ trai em tay mà còn trả ? Em mua ở ? Đi, giúp em trả.”
Hứa Duy Huyên tuy ăn chơi trác táng nhưng cũng cảm thấy tiêu 3000 đồng mua quần áo là quá xa xỉ, còn từng phá của như .
“Vậy thôi.”
Có trai ăn chơi trác táng chống lưng, con nhỏ thôn quê gì đáng sợ chứ?
Hứa Vũ Chân thu dọn quần áo, hai em thẳng tiến đến cửa hàng quần áo của Lãnh Thiên Việt.
...
Ơ? Cô bác sĩ quân y ?
Lại còn cầm theo đống quần áo mua.
Sao thế? Chẳng lẽ đổi ý?
Khi Hứa Vũ Chân định cùng trai lên tầng hai thì Tôn Thải Vân chặn : “Hai vị xin dừng bước, tầng hai tiếp khách nam, gì thì ở .”
“Sao thế? Chân Chân, đây chính là Lãnh Thiên Việt mà em ?”
Hứa Duy Huyên Tôn Thải Vân, vẻ mặt đầy thất vọng —— tuy trông cũng khá , nhưng so với mỹ nhân trong tưởng tượng của thì còn kém xa.
Cái hạng bất học vô thuật như Hứa Duy Huyên ít khi báo, nên từng thấy Lãnh Thiên Việt báo.
Anh lầm tưởng Tôn Thải Vân là mỹ nhân trong tưởng tượng.
“Anh, chị , Lãnh Thiên Việt ở lầu.”
Hứa Vũ Chân hất hàm về phía tầng hai.
“Thế còn đây làm gì? Mau lên thôi!”
Hứa Duy Huyên đẩy Tôn Thải Vân một cái lảo đảo.
“Anh... động tay động chân thế? Đã bảo lên là lên.”
Tôn Thải Vân nổi giận cũng dạng —— bà đây dù cũng là quân tẩu, sợ chắc?
Chị chống nạnh, như hổ cái chặn ngay lối lên cầu thang.
“Chị dâu, đừng cãi , để họ lên đây!”
Trên lầu truyền đến tiếng gọi trong trẻo, ngọt ngào của Lãnh Thiên Việt.
“Ôi chao! Cái giọng mà giống thiên âm thế nhỉ?”
Hứa Duy Huyên bủn rủn chân tay, suýt chút nữa thì hồn siêu phách lạc...
Công t.ử đào hoa Hứa Duy Huyên còn thấy bản tôn Lãnh Thiên Việt giọng của cô làm cho kinh ngạc.
Anh ba bước gộp làm một lao thẳng lên tầng hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-632-cong-tu-dao-hoa-gap-phai-tien-nu-ha-pham.html.]
“Cái đệch! Đống quần áo còn trả đây?”
Cái điệu bộ tiền đồ như mèo ngửi thấy mùi tanh của trai khiến Hứa Vũ Chân tức đến mức văng tục.
Cô đầy bụng nghi hoặc theo lên tầng hai.
“Cái đệch! Đây là tiệm may ? Cái chỗ trang trí sắp xếp cũng quá cao cấp, quá gu đấy chứ?!”
Lao lên tầng hai xong, Hứa Duy Huyên một nữa kinh ngạc.
Bức tường trắng dán phào chỉ thạch cao, làm nổi bật giá treo đồ màu đen mang phong cách công nghiệp, rèm cửa bằng voan màu tím khói, phối với sofa màu xám, còn mấy chậu cây xanh đung đưa sinh động ở góc tường, mỗi một nơi đều làm nổi bật gu thẩm mỹ khác biệt của chủ nhân.
—— Thời thượng tinh tế, cao nhã đại khí!
Môi trường mua sắm độc đáo, mang đậm dấu ấn cá nhân là thứ mà một kẻ quê mùa những năm 70 như Hứa Duy Huyên từng thấy qua.
Anh thậm chí còn nên bước chân nào nữa.
“Đồng chí , nơi công cộng, xin sử dụng ngôn ngữ văn minh.”
Đồng chí Lãnh Thiên Việt đang phác thảo bản thiết kế, ngẩng đầu liếc đàn ông đang ngây như phỗng ở đó.
—— Cao một mét tám, thoáng qua thì phong lưu phóng khoáng, diện mạo tồi, kỹ , liếc mắt một cái là nhận ngay hạng làm việc đàng hoàng, lêu lổng, còn phóng đãng, thích trêu hoa ghẹo nguyệt.
“Là... ... ...”
Hứa công t.ử cái của Lãnh Thiên Việt bỗng trở thành kẻ lắp, lớn ngần tuổi, đầu tiên thất thố mặt phụ nữ.
Anh há hốc mồm, ngẩn ngơ Lãnh Thiên Việt mặt.
—— Tiểu nương t.ử , đúng! Mỹ kiều nga , như hoa mỹ quyến , , đều đúng! Ồ đúng ! Tiểu tiên nữ ! Sao thể lớn lên như thế ?
Xinh cao quý, tiên khí tràn trề, ánh mắt thanh lãnh, khí chất xuất trần, phụ nữ như thế cả Phượng Thành cũng chẳng tìm thứ hai.
Hứa Duy Huyên bủn rủn chân tay, cảm giác kiềm chế nổi...
“Khụ khụ khụ... Anh trai...”
Hứa Vũ Chân suýt chút nữa cái điệu bộ mê gái của trai làm cho tức nổ mũi, tám đời thấy phụ nữ cũng đến mức .
Thật sự là cái thứ ngu xuẩn làm cho mất mặt đến c.h.ế.t mất!
“Ờ... cái đó... Chân Chân, em còn mua quần áo ? Thích bộ nào cứ chọn , cần quan tâm giá cả, trai mua hết cho em, chọn thêm mấy bộ cũng , trai tiền.”
Sau khi hồn, mắt Hứa Duy Huyên rời khỏi Lãnh Thiên Việt, hào phóng vung tay với em gái.
Cái gì? Chẳng bảo đến để trả quần áo ?
Sao giờ thành mua ?
Hứa Vũ Chân ngửa mặt lên trời đỡ trán —— Mẹ ơi! Cái ông trai phong lưu thành tính ngu ngốc , một cái hồ ly tinh mê hoặc ?
Biết thế thì chẳng đến trả quần áo làm gì!
Nhìn màn biểu diễn thú vị của hai em, Lãnh Thiên Việt hiểu ngay là chuyện gì ——
Em gái mua quần áo về thấy hớ nên hối hận, dẫn trai đến đòi trả đồ, trai lên cơn mê gái, tại chỗ đổi ý.
Quần áo trả nữa, còn mua thêm.
Hì hì! Vận may của mà thế, hai em còn chủ động đến để c.h.é.m cơ đấy.
Anh mua là mua chắc?
Mơ nhỉ!