Để dỗ dành bà chị “ớt hiểm”, đồ “phản bội nhỏ” tốn ít tâm tư cho bữa cơm .
Sợi khoai lang khô ngâm mềm trộn với bột mì hấp chín, khoai lang khô bẻ vụn nấu với đậu đỏ thành cháo loãng, bánh ngô vàng ươm thơm phức, thêm cá muối nuôi ướp đem hấp lên, một đĩa lạc rang giòn, một đĩa bắp cải xào chua ngọt.
Tuy sơn hào hải vị, nhưng chị hai Từ ăn cực kỳ ngon lành: “Mấy món quê nhà lâu chị ăn, ngon quá mất, Thiên Việt, vất vả cho em !”
Có món ngon trợ lực, chị hai Từ vui vẻ hẳn lên, chuyện đồ “phản bội nhỏ” mách lẻo với bố chị quăng đầu ngay lập tức.
Sau khi no nê, để nắm thóp chị hai, Lãnh Thiên Việt xị mặt xuống vẻ kiêu kỳ. Cô chẳng thèm đoái hoài gì đến chị hai, lẳng lặng một bên hướng dẫn Quả Quả vẽ tranh.
Sau khi chơi đùa với Đóa Đóa một lúc, chị hai Từ mặt dày sán gần em gái, dùng khuỷu tay huých nhẹ cô: “Thôi phai thôi nhé! Người làm gì em , chẳng qua là vì em hươu vượn nên mới thẩm vấn em vài câu thôi mà? Cái miệng em cũng kém cạnh gì , chẳng thiếu câu nào.”
Thấy Lãnh Thiên Việt vẫn thèm để ý đến , chị hai Từ bắt đầu tuôn lời thật lòng: “Chị và cái tên trai hờ của em , còn gì nhé!”
“Anh còn bày tỏ lòng với chị, em sốt sắng cái gì? Chẳng lẽ chị theo đuổi ngược ?”
Gì cơ? Theo đuổi ngược ?
“Phụt!”
Lãnh Thiên Việt nhịn nữa, đến gập cả , đó ôm chầm lấy chị hai: “Có lời chị sớm chứ! Anh trai hờ của em chẳng sợ làm chị chạy mất ? Anh thời gian, em theo đuổi chị giúp ?”
Còn chính thức nhận bố con, nhưng Lãnh Thiên Việt vô thức công nhận ông hờ . Còn tìm cách giúp theo đuổi vợ nữa chứ.
“Đi , cái đồ lương tâm , ăn cây táo rào cây sung thế hả?” Sau khi tuôn lời thật lòng, mặt chị hai Từ đỏ như gà mái sắp đẻ.
“Chị hai, cái gọi là ăn cây táo rào cây sung , cái gọi là phù thủy gặp pháp sư, mỡ nó rán nó, để lọt ngoài ngoài nhé! Anh trai hờ của em ngoài việc lớn hơn chị hai tuổi thì chẳng khuyết điểm gì cả.”
“Người là hàng cực phẩm thị trường hôn nhân đấy nhé! Chẳng qua là điều kiện quá nên ai dám tay thôi.”
“Em... cái đồ lương tâm , càng càng chẳng làm thế? Cái gì mà mỡ nó rán nó? Nói cứ như chị vớ món hời bằng.” Từ Tiểu Phi chẳng khách khí lôi em gái xuống sofa, hai chị em đùa rôm rả với .
...
Đoàn trưởng Cố vẫn vợ vạn năng của vợ hờ thu phục vợ . Lúc Lục Kế Dũng trêu đùa xong định , bồi thêm một nhát:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-608-mo-no-ran-no-khong-de-lot-ra-ngoai.html.]
“Lão Lục , trâu già gặm cỏ non thì thể hiện bản lĩnh đàn ông , qua cái làng là còn cái tiệm nhé! Nhớ kỹ một câu, ‘mỡ nó rán nó, để lọt ngoài’ đấy.”
Đoàn trưởng Cố câu , ngoài việc mỡ lọt ngoài, còn đang phát tín hiệu cho Lục Kế Dũng: *Thật cái gì cũng , chẳng qua chuyện đều đang chờ lệnh của vợ thôi.*
Lục Kế Dũng nghĩ sâu xa đến mức đó, nhếch môi : “Cậu gặm cỏ non, lão t.ử cũng gặm , cứ chờ mà xem!”
Lục Kế Dũng nổ to đấy. Anh cô em gái nửa đường nhặt tay giúp , nếu , con “trâu già” gặm cỏ non còn chừng !
Sau khi ông vợ hờ khỏi, Đoàn trưởng Cố gọi Trình Khải đến t.h.u.ố.c cho vết thương của .
“Ồ, Đoàn trưởng, cái m.ô.n.g của hồi phục nhanh thế? Chỉ vài ngày nữa là khỏi hẳn .” Tiểu Trình mở băng gạc kêu toáng lên.
“Văn minh chút ! Có tiếng ? Phải là vết thương sắp khỏi , cứ nhắc đến hai chữ ‘cái mông’ làm gì?” Cái tên đầu gỗ chuyện chẳng bao giờ qua não, cứ nhắm chỗ hiểm mà .
Lục Kế Dũng mới lấy cái m.ô.n.g của làm trò đùa xong, bồi thêm, Đoàn trưởng Cố tức đến mức trợn trắng mắt.
“Mông thì là m.ô.n.g chứ ! Có gì mà văn minh, ai mà chẳng mông?” Tiểu Trình t.h.u.ố.c cho Đoàn trưởng lầm bầm lầu bầu...
“Phụt!”
“Cậu...” Đoàn trưởng Cố tên đầu gỗ làm cho phì .
Vết thương sắp lành, tâm trạng cũng theo đó mà lên hẳn. Anh còn lo vết thương khỏi ngay , đến lúc đó lỡ việc thì ?
Trong đầu Đoàn trưởng Cố hiện lên ánh mắt trong trẻo quyến rũ của vợ, cùng với vòng eo thon gọn, bờ m.ô.n.g săn chắc và hình chữ S gợi cảm của cô...
Diễn tập thực chiến trôi qua gần nửa tháng. Lần diễn tập chỉ nâng cao sĩ khí và sự đoàn kết của binh sĩ, mà còn giúp thủ trưởng quân khu thấy năng lực thực chiến của Sư đoàn C, cũng như khả năng quan sát và quyết định của các cấp chỉ huy.
Dựa theo kinh nghiệm đây, Đoàn trưởng Cố ước tính chỉ vài ngày nữa là diễn tập kết thúc, thể khải trở về, về nhà ôm vợ thu lãi ...
Đoàn trưởng Cố đang nhớ vợ, còn vợ thì bận đến mức chân chạm đất, chẳng thời gian mà nhớ . Lúc Lãnh Thiên Việt đang ngủ say như c.h.ế.t, chị hai chuyện tâm tình với cô, lay thế nào cô cũng tỉnh.
...
Ngày hôm , khi ăn sáng xong, tất cả đều vị trí. Hai nhóc tì Triệu Tồn Hạo đưa mẫu giáo, Lãnh Thiên Việt và chị hai lên thành phố.
Hơn chín giờ sáng, Đoàn Hiểu Lượng dẫn đến lắp xong biển hiệu. Đoàn Hiểu Lượng tâm trạng thoải mái nên khi đặt làm biển hiệu cũng chi mạnh tay, tấm biển treo cửa tiệm trông thời thượng, sang trọng và đẳng cấp.