“Em... em ngày càng giỏi , chị em, ?”
Chị hai Từ kích thích đến mức mặt mũi co giật, hậm hực xuống sofa.
——
“Hắt xì... hắt xì...”
Lúc , tại hiện trường diễn tập thực chiến, kết thúc đợt diễn tập, Lục Kế Dũng đang cùng Cố Bắc Dương trêu chọc thì bỗng nhiên hắt xì liên tục rõ lý do.
“Ai mà nhớ thế nhỉ?”
Đoàn trưởng Lục dụi dụi mũi.
“Tự luyến quá đấy! Cậu độc một , ai thèm nhớ ?”
Cố Bắc Dương liếc ông vợ hờ mà cả hai đều ngầm hiểu nhưng chính thức nhận .
*Mình thương ở mông, cái tên Lục Hồ Ly với tư cách vợ mà cứ “hả hê” chế giễu suốt.*
Đoàn trưởng Cố bực , nhân cơ hội mỉa mai một câu.
“Ai bảo tự luyến? Biết là chị hai của , bạn học Từ Tiểu Phi đang nhớ thì !”
Lục Kế Dũng nhếch môi với Cố Bắc Dương.
“Đù! Mặt dày thật đấy! Sao đang nhớ ? Cậu bao lâu gặp ?”
Đoàn trưởng Cố bĩu môi: “Đã bao lâu ? Đến một cô gái nhỏ mà cũng tán đổ , thấy hổ cho đấy!”
“Cậu... hổ cái con khỉ! Cậu chị vợ là một ‘ớt hiểm’ ?”
Lục Kế Dũng lườm cháy mặt: “Hừ! là đau lưng!”
“Chẳng thích ‘ớt hiểm’ ?”
Cố Bắc Dương tiếp tục chế độ trêu chọc...
Đoàn trưởng Cố , cơ hội để và tên Lục Hồ Ly thể thoải mái trêu chọc, mỉa mai còn nhiều nữa.
Một khi vợ nhận bố, tên Lục Hồ Ly sẽ trở thành vợ chính thức của .
Làm em rể, mặt vợ thì giữ kẽ, thể cứ tùy tiện trêu chọc, mỉa mai như thế nữa, như là đúng lễ nghĩa.
Hoa Quốc là đất nước trọng lễ nghĩa, những quy tắc bắt buộc tuân theo.
Thời gian qua, đều ngầm hiểu, tên Lục Hồ Ly nghiêm túc và đúng mực hơn nhiều, giọng điệu khi chuyện với cũng phần kiềm chế hơn.
Thật hy vọng tên hồ ly thối tha thể sớm tán đổ chị hai Từ, để chị từ chị hai của vợ nâng cấp thành chị dâu của vợ.
Đoàn trưởng Cố luôn cảm thấy, chỉ kiểu “ớt hiểm” như chị hai Từ mới thể trị tên Lục Hồ Ly .
Lục Kế Dũng trêu đến mức mặt mũi sượng, cứng giọng cãi :
“Tôi tuy lâu gặp cô , nhưng nghĩa là gặp , sẽ thường xuyên gặp cô thì !”
Lục Kế Dũng bóng gió —— *chẳng còn vợ , em gái ?*
*Chỉ cần vợ nhận bố, chẳng sẽ cơ hội rước mỹ nhân về dinh ?*
Lục Kế Dũng đắc ý nhướng mày với đồng chí em rể...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-607-luc-ke-dung-hat-xi-va-noi-long-cua-anh-re.html.]
Lục Kế Dũng đồng chí em rể luôn thành cho .
và bạn học Từ Tiểu Phi, một ở trong quân ngũ, quân vụ bận rộn, thỉnh thoảng còn thực hiện nhiệm vụ, một ở trong tháp ngà đèn sách khổ luyện, đến quân doanh một chuyến chẳng dễ dàng gì.
Hai tuy Ngưu Lang Chức Nữ, nhưng để gặp bạn học Từ Tiểu Phi một còn khó hơn Ngưu Lang gặp Chức Nữ.
Mọi cơ hội gặp mặt đều dựa vợ của lão Cố, sắp trở thành em gái , Lãnh Thiên Việt.
Huống hồ, Từ Tiểu Phi vẫn trở thành “Chức Nữ” của .
Người còn đồng ý làm bạn gái , tất cả chỉ là đơn phương tình nguyện mà thôi.
Lục Kế Dũng mong Lãnh Thiên Việt sớm nhận bố con với lão già nhà .
Như , lão già thể sớm tận hưởng niềm vui gia đình, cũng cơ hội tiếp cận bạn học Từ Tiểu Phi.
Sau đó tìm cơ hội sán gần cô , sán mãi thành vợ thì ?!
Lãnh Thiên Việt hình như nhận lão già, chẳng thèm để vị Sư trưởng mắt, gặp trai hờ là đây cũng thản nhiên như chuyện gì.
Còn lão Cố thối tha nữa, cứ trưng cái bộ mặt thâm sâu khó lường, thật chẳng hiểu nổi, rốt cuộc lão già là bố vợ ?
*Bảo thì hình như vô lý.*
*Hắn và vợ ngủ chung một giường, chuyện mà ?*
*Anh tuy là một “độc cẩu”, nhưng ăn thịt heo chẳng lẽ thấy heo chạy? Vợ chồng trong chăn chuyện gì chẳng với , chuyện thế vợ thể kể cho ?*
*Bảo , tại thể thản nhiên như chuyện gì, giả vờ bình tĩnh ung dung như thế?*
*Cái bộ dạng điềm nhiên như mặt bố vợ đúng là đ.ấ.m cho một trận!*
*Còn lão già nhà nữa, rốt cuộc phát tín hiệu cho con rể là bố vợ ?*
Mấy trong cuộc đều đang đ.á.n.h đố , làm Lục Kế Dũng như đống lửa, chẳng xoay xở thế nào.
Không mau chóng chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ , ai nhận bố con thì nhận, ai nhận bố vợ thì nhận, để còn sớm tán đổ Từ Tiểu Phi chứ?
Trong tháp ngà bao nhiêu nam sinh trẻ trung hơn , vạn nhất Từ Tiểu Phi khác cướp mất thì tính ?
Lục Kế Dũng hận thể kết thúc diễn tập thực chiến ngay lập tức để về chuyện với lão già.
Có rước mỹ nhân về dinh , tất cả trông cậy cô em gái nửa đường nhặt ...
——
Lãnh Thiên Việt ông hờ “nhắm trúng”, cô chuẩn xong bữa tối.
“Chị hai, ăn cơm thôi.”
Từ Tiểu Phi đang sofa, lấy gối che mặt suy nghĩ m.ô.n.g lung, Đóa Đóa chọc chị mấy chơi đùa mà chị chẳng thèm đoái hoài.
Nghe thấy em gái gọi, chị càng che mặt kín hơn.
“Dì ơi, đừng giận nữa mà.”
“Dì ơi, ăn cơm thôi.”
Dưới sự hiệu của Lãnh Thiên Việt, Quả Quả và Đóa Đóa mỗi đứa kéo một cánh tay lôi dì dậy.
Bữa tối Lãnh Thiên Việt làm những món gia đình đặc trưng của tỉnh Lỗ, Từ Tiểu Phi thấy là mắt sáng rực lên ngay: “Coi như cái đồ phản bội nhỏ còn chút lương tâm.”