Tạ Dục Ân thích phong cách làm việc nhanh nhẹn, dứt khoát của con dâu.
——
“Em... cái đồ lương tâm , em tìm nhầm ? Còn là chị hai cơ ?”
Lãnh Thiên Việt đến Đại học Giao thông Tây An, tìm thấy chị hai Từ Tiểu Phi ở Hội sinh viên.
Chị hai Từ thấy đồ “ lương tâm” đang hớn hở đến tìm , trong lòng vui mừng nhưng ngoài mặt tỏ vẻ giận dỗi như “cắt đứt quan hệ”.
Chị kéo đồ “ lương tâm” khỏi Hội sinh viên, mặc kệ những ánh mắt tò mò của các bạn học.
“Chị hai, chẳng em việc gấp, kịp báo cho chị ?”
Lãnh Thiên Việt giả vờ cầu xin, “khép nép” bà chị “ớt hiểm”: “Chị em giải thích từ từ , ?”
“Được cái con khỉ! Cứ thần thần bí bí, chẳng chào hỏi gì xách chân luôn, em chị lo lắng thế nào ?”
Chị hai Từ tức đến mức văng cả tục.
“Chị hai, chú ý hình tượng chút ! Người đang chị kìa!”
Lãnh Thiên Việt liếc xung quanh, kéo kéo tay áo chị hai.
“Ai thích thì ! Chị mà sợ ? Người đang em thì !”
Từ Tiểu Phi sai, cách đó xa, một nhóm nam sinh như phát hiện lục địa mới, cứ chằm chằm Lãnh Thiên Việt, mắt sáng rực lên, ngừng thì thầm bàn tán...
“Chị hai, chị sợ nhưng em sợ, em là gia đình , cứ đây mãi sợ ảnh hưởng .”
“Đi, chúng về ký túc xá của chị ? Em chuyện quan trọng báo cáo với chị.”
“Phụt!”
Từ Tiểu Phi bật : “Em... em mà cũng sợ ảnh hưởng cơ ?”
Đồ “ lương tâm” cũng đúng, cô dán nhãn “ kết hôn” lên , cứ đây mãi khéo làm loạn trật tự trường học mất.
“Đi thôi, còn ngây đó làm gì? Em làm mê mẩn hết đám nam sinh trong trường mới chịu hả?”
Nhìn đám nam sinh mắt sáng như sói đang chằm chằm cô em gái, Từ Tiểu Phi chẳng khách khí tặng cho họ một tràng lườm cháy mặt.
Sau đó, chị khoác tay Lãnh Thiên Việt, hai về phía ký túc xá.
“...”
Sau khi “xóa bỏ hiềm khích”, Lãnh Thiên Việt thành thật khai báo lý do tại vội vàng về quê như .
“Cái gì? Em rể còn chôn một quả b.o.m lớn thế cơ ?”
Từ Tiểu Phi kinh ngạc em gái nuôi: “Thiên Việt, nghĩa là bây giờ em là con dâu của Thị trưởng Phượng Thành ? Sau chị hai nịnh bợ em nhỉ?”
“Nịnh bợ cái con khỉ!”
Lãnh Thiên Việt chị hai trêu đến mức cũng văng tục theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-599-chi-hai-ot-hiem-va-ke-hoach-bat-ngo.html.]
Cô thời gian đùa giỡn, đang vội chuyện khai trương đây.
Lãnh Thiên Việt nghiêm túc báo cáo chi tiết với chị hai về việc lấy giấy phép và dự định khai trương thứ Bảy.
Từ Tiểu Phi xong vỗ trán một cái: “Tuần Dương Phán Phán còn hỏi chị bao giờ em khai trương đấy.”
“Cậu bảo lúc đó sẽ tặng em một bất ngờ, bây giờ báo cho thì còn kịp ?”
*Dương Phán Phán? Cũng một thời gian gặp cô bạn đó.
cái đêm từ quê trở về, Lãnh Thiên Việt cũng chợt nhớ đến cô .
Cô dành cho một bất ngờ, mà cũng nhớ đến cô , đây tính là tâm linh tương thông ?*
Trong đầu Lãnh Thiên Việt lướt qua hàng loạt hình ảnh, nảy ít ý tưởng...
“Chị hai, dạo Dương Phán Phán bận gì thế? Việc kinh doanh dầu gội của chị vẫn chứ?”
Lãnh Thiên Việt đang nghĩ, liệu Dương Phán Phán thông qua việc bán dầu gội mà đổi cảnh hiện tại ? Dù chị hai và chị dâu cả cũng kiếm một khoản kha khá từ việc đó mà!
Còn nữa, cô định dành cho bất ngờ gì đây?
Cô bạn đó hổ danh là sinh viên ưu tú của Đại học Bách khoa, đầu óc linh hoạt lắm! Bất ngờ dành cho chắc chắn sẽ sáng tạo.
Thú thật, Lãnh Thiên Việt luôn cảm thấy chỉ thông minh của Dương Phán Phán hề thua kém chị hai, còn về chỉ cảm xúc thì còn cao hơn chị hai một bậc.
Cô học ở Đại học Khoa học Kỹ thuật Nông lâm Tây Bắc quả là phí tài năng, nếu xuất từ gia đình nông thôn, với trí tuệ đó, thi Đại học Giao thông Tây An là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Dạo Phán Phán chạy về nhà lắm, bố ốm, hình như bệnh tình cũng nặng. Cậu chăm chỉ lắm, dầu gội bán chạy cực kỳ! Chị với chị dâu cả cộng cũng bằng .”
“Thiên Việt, bên chỗ chị dâu Dương nên thêm , dạo họ cháy hàng lắm.”
Từ Tiểu Phi tư duy liên tưởng mạnh, hỏi một chuyện chị sẽ lôi cả đống chuyện liên quan.
Hóa là !
Cô bạn đó quả nhiên lầm! Là chí hướng, thể làm nên chuyện lớn.
“Vậy chị hai, hôm nay chắc Dương Phán Phán đang ở trường chứ về nhà nhỉ? Hay là hai chị em thăm chị ?”
Cô bạn đó là trượng nghĩa, hào phóng, dù chẳng quen gì mà vẫn lấy một đồng thù lao, thiết kế cho tận hai cái tủ kính trưng bày.
Gia cảnh khó khăn như thế mà còn tự bỏ tiền túi mua màu vẽ các thứ, nhắc đến chuyện trả tiền là suýt nữa lật mặt ngay tại chỗ.
Bây giờ gia đình chuyện, đến thăm hỏi một tiếng thì hình như thiếu sót nhỉ?
Thấy thời gian vẫn còn kịp, Lãnh Thiên Việt quyết định đến Đại học Bách khoa tìm Dương Phán Phán.
...
“Thiên Việt, em thời gian đến đây? Dạo em bận ? Đã lấy giấy phép kinh doanh ?”
Vừa thấy Lãnh Thiên Việt, Dương Phán Phán thiết tiến tới ôm cô một cái, động tác thanh lịch, kiểu gào thét dang rộng hai tay ôm chầm lấy như chị hai Từ.
“Chị Phán Phán, mấy ngày gặp chị, em nhớ chị quá mà!”
Lãnh Thiên Việt đáp cái ôm của chị em mà “ gặp yêu” , cô luôn cảm giác gần gũi tự nhiên với cô .