Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 560: Oan Gia Ngõ Hẹp Tại Tiệm Cơm Quốc Doanh

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:26:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhắc đến chuyện nợ nần năm xưa, ông cụ bắt đầu thấy ngại ngùng...

“Ông nội ơi, chuyện cũ để hãy . Trời sắp tối , chúng ăn cơm nhé?” Lãnh Thiên Việt vội vàng lên tiếng giải vây.

“Được, ! Không chuyện đó nữa. Chủ nợ nhỏ của ơi, cháu đúng là bênh vực ông nội nhất! Đi thôi, chúng ăn cơm.”

Ông cụ giao đôi đai bảo vệ đầu gối cho bác sĩ Hà, dặn dò cất giữ cẩn thận, cả đoàn cùng tiến về phía tiệm cơm quốc doanh đối diện.

...

Tiệm cơm quốc doanh sắp xếp từ . Từ Chính Trạch vốn là bạn cũ với Cao sở trưởng và Tiêu Chấn Sơn. Biết ông cụ cùng các vị lãnh đạo đến đây dùng bữa, Cao sở trưởng sớm thông báo cho phụ trách tiệm cơm. Công tác an ninh của Tiêu Chấn Sơn cũng nhanh chóng triển khai kín kẽ.

Khi đoàn bước , phụ trách lập tức đon đả đón tiếp: “Từ cục trưởng, các vị đến ạ?”

Ông định thêm gì đó nhưng Từ Chính Trạch dùng ánh mắt ngăn . Lãnh Thiên Việt dặn với cha nuôi rằng ông nội phô trương, cũng nên giữ thái độ khiêm tốn.

Bữa tiệc sắp xếp trong phòng bao lớn nhất và nhất, nhưng thực đơn bình dân, là những món ăn gia đình mang đậm hương vị đặc trưng của vùng đất tỉnh Lỗ. Đây là ý của Lãnh Thiên Việt và Từ Chính Trạch, Cao sở trưởng dặn dò kỹ lưỡng.

ý lắm! Cha nuôi của Tiểu Việt, cảm ơn ông nhé!” Nhìn bàn thức ăn giản dị, thiết thực mà vẫn tinh tế, ông cụ sảng khoái. Đến tỉnh Lỗ, nếu bữa nào cũng sơn hào hải vị thì ông ăn chẳng thấy ngon lòng.

Từ Chính Trạch thầm nghĩ: *“Bàn thức ăn tính chẳng đáng bao nhiêu tiền. Nếu là khác, tiệm cơm chắc chắn phục vụ kiểu , vì tiền lời còn chẳng đủ tiền củi lửa của đầu bếp.”*

Ông một nữa cảm nhận sự giản dị, chất phác của vị lão cách mạng . Đây mới thực sự là phong thái của bậc tiền bối!

“Lão thủ trưởng quá khen, ngài chê là chúng mừng ! Tối nay ngài dùng rượu gì? Tôi chuẩn rượu Tề Hà, hợp khẩu vị ngài ?”

Thức ăn giản dị hết mức , nếu rượu cũng hồn thì mặt mũi Từ Chính Trạch chẳng giấu .

“Rượu Tề Hà ?” Mắt ông cụ sáng lên: “Đó là đồ đấy!”

Ông sang cháu dâu, hào hứng kể: “Tiểu Việt , năm xưa khi dưỡng thương ở nhà bà nội con, để sớm bình phục, bà quản ngại kiếm bằng một vò rượu cũ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-560-oan-gia-ngo-hep-tai-tiem-com-quoc-doanh.html.]

“Mỗi ngày bà đều dùng rượu đó pha trứng cho uống, còn ép cha chồng con và chú Triệu bắt cá về hầm canh. Từ khi uống loại rượu đó, cơ thể mới khá lên trông thấy.”

Nhắc đến rượu Tề Hà, ông cụ thao thao bất tuyệt: “Sau mới già kể , rượu Tề Hà chỉ bổ khí dưỡng thần mà còn là một loại rượu t.h.u.ố.c quý. Khi khỏi bệnh mới , vò rượu năm đó bà nội con là nhờ đổi cả đôi vòng bạc hồi môn. Ân tình của bà cụ, đến nay vẫn báo đáp hết .”

Nói đến đây, mắt ông cụ hoe đỏ...

“Ông nội, ông đừng tự trách nữa. Chẳng còn cháu trai và cháu dâu đây ? Chúng con sẽ ông báo đáp ân tình đó!” Lãnh Thiên Việt dịu dàng vỗ về ông cụ như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cách thưởng thức rượu Tề Hà chuẩn nhất là hâm nóng đến 40-50 độ. Nhiệt độ thấp quá thì hương rượu tỏa, cao quá thì cồn và dưỡng chất dễ bay . Người thường dùng nước sôi để hâm nóng rượu qua bình dẫn nhiệt.

Sau khi rể Quách mở vò rượu, phụ trách tiệm cơm mang một bếp cồn và một nồi nước đang sôi sùng sục.

“Lão thủ trưởng, sẽ cho nhân viên hâm rượu ngay cho các vị.”

Người phụ trách ngoài thì một nữ nhân viên phục vụ đẩy cửa bước . Vừa ngẩng đầu thấy Lãnh Thiên Việt, cô bỗng khựng như trúng tà...

*Chị kế?* Lãnh Thiên Việt nhíu mày — *Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp!*

Ả " xanh" giờ sa sút đến mức ? Ánh mắt châm biếm sắc lẹm của Lãnh Thiên Việt như d.a.o găm đ.â.m thẳng Lãnh Mỹ Dao, khiến cô run rẩy. Chiếc bình sứ hoa lam dùng để hâm rượu tay cô “choang” một tiếng, rơi xuống đất vỡ tan tành...

“Lãnh Mỹ Dao, cô làm cái gì ?” Nghe tiếng động, phụ trách vội chạy : “Lão thủ trưởng, các vị, thật xin ! Đây là nhân viên mới, làm việc còn vụng về, sẽ đổi khác ngay lập tức.”

Ông tức đến mức bóp c.h.ế.t Lãnh Mỹ Dao. Nếu các nhân viên khác chịu làm ca đêm, nếu mặt dày cầu xin để kiếm thêm tiền, thì ông đời nào sắp xếp một kẻ mới tinh đến phục vụ vị khách quý ? Ngay lúc khai tiệc xảy chuyện, thật là mất mặt quá !

Người phụ trách trừng mắt Lãnh Mỹ Dao: “Còn mau cút !”

“Khoan , đồng chí lãnh đạo. Đừng đuổi cô , ai mới làm mà chẳng lúc sơ suất. Cứ để cô tiếp tục phục vụ , .” Lãnh Thiên Việt hòa nhã, ngăn phụ trách .

Sau đó, cô rời chỗ , tiến gần Lãnh Mỹ Dao, hạ thấp giọng với nụ đầy ẩn ý: “Chị kế, ngờ gặp chị ở đây. Dạo chị vẫn khỏe chứ?”

Lãnh Mỹ Dao nghiến răng ken két, ánh mắt Lãnh Thiên Việt như phun lửa. * là hổ lạc bình dương ch.ó khinh! Mình rơi tay con tiện nhân cơ chứ?*

ngờ, con bé tội nghiệp từng bắt nạt, chèn ép từ nhỏ, giờ đây là cháu dâu của cựu Tỉnh trưởng, con dâu của Thị trưởng, và là con gái ruột của Sư trưởng Sư đoàn C lừng lẫy.

Loading...