Cố Bắc Dương: “...”
Mẹ kiếp! Sao chỗ quái nào cũng cái đồ mê trai thế? Ông đây bao giờ mới cắt đuôi cô đây?
Cố Đoàn trưởng ngửa mặt lên trời than thở, cái cô Lục "hám trai" sinh để khắc ? Khả năng cắt đuôi cô xem chừng lớn — mắt thấy cô sắp trở thành chị gái của vợ, tức là chị vợ của đến nơi .
Nghĩ đến việc nếu vợ nhận cha ruột, sẽ trở thành với Lục Niệm Niệm, còn thường xuyên chạm mặt, Cố Đoàn trưởng chỉ mong vợ đừng nhận cha nữa cho xong.
Là thiên kim tiểu thư của Sư trưởng, là bác sĩ của bệnh viện sư đoàn, Lục Niệm Niệm xin đội y tế theo diễn tập là chuyện dễ như trở bàn tay. Cô tranh giành sứt đầu mẻ trán để đó đương nhiên là vì Cố Bắc Dương . Diễn tập thực chiến, s.ú.n.g đạn vô tình, chẳng ai dám chắc sẽ trầy da tróc vẩy.
Chỉ cần miếng “thịt Đường Tăng” sơ sẩy gì, cô sẽ cơ hội tiếp cận, chăm sóc, giống như hùng cứu mỹ nhân rơi tay cô . Để thể ở gần Cố Bắc Dương, Lục Niệm Niệm thậm chí còn nảy ý nghĩ đen tối là mong thương một chút.
“Được , , mau về ngủ ! Cứ tưởng tin gì quan trọng, cái mà cũng gọi là tin ? Cứ làm quá lên!” Cố Đoàn trưởng nghiêm mặt đuổi cần vụ “đầu gỗ” .
“Làm ơn mắc oán! Dù em cũng báo , tùy ! Đến lúc con mụ mê trai quấy rầy thì đừng trách em, nếu còn bắt em dùng ‘nam nhân kế’ nữa thì em mặc kệ đấy!”
Lòng coi như rác rưởi, Tiểu Trình tức giận lầm bầm bỏ ... Dọc đường còn đá bay mấy hòn đá cho bõ ghét.
Trước mặt Tiểu Trình, Cố Đoàn trưởng tiện nhiều, nhưng khi xuống giường, bắt đầu suy tính. Anh đoán chắc chắn Lục Niệm Niệm mối quan hệ giữa vợ và Lục Sư trưởng . Với tư cách là chị vợ tương lai, nếu Lục Niệm Niệm màng liêm sỉ mà quấy rầy , thì cũng chẳng cần khách khí nữa.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, lẽ nào sợ một mụ đàn bà? Cùng lắm thì lúc đó mặt dày mày dạn lên là !
*
Bên , Cố Đoàn trưởng vì đối phó với Lục Niệm Niệm mà quyết định vứt bỏ cả sĩ diện. Bên , Lãnh Thiên Việt rửa mặt xong xuôi, giường lò ấm áp chồng và bà nội kể chuyện. Lần , bà cụ chủ yếu kể về gia đình bên ngoại của Lãnh Thiên Việt và những câu chuyện hồi nhỏ của cô.
“Việt Việt, hồi nhỏ con quý giá hơn thằng Bắc Dương nhiều. Lúc con, ông nội và cụ cố con còn sống, con là bảo bối của cả nhà họ Lãnh đấy.”
“Mẹ con thương con thì khỏi , còn ông nội và cụ cố thực sự coi con như viên ngọc quý tay.”
“Cụ cố con năm xưa là thiên kim tiểu thư của một gia đình quyền quý, ông nội con vốn dĩ khôi ngô tuấn tú, cụ giáo d.ụ.c nên hiểu lễ nghĩa, ai cũng mến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-545-chuyen-cu-cua-ba-noi-va-co-chau-dau.html.]
“Ông nội con và ông ngoại con là bạn nối khố, cả hai đều theo học thầy đồ là ông cố ngoại con, mãi đến khi ông ngoại con đưa đến Hải Thành làm học việc thì hai mới xa .”
Nhắc đến chuyện gia đình ruột thịt của Lãnh Thiên Việt, bà cụ khỏi bùi ngùi:
“Bà nội con vốn là cháu gái của chị dâu cụ cố con, ông nội con đúng là cái kiểu ‘ càng thêm ’ làm hại.”
“Cụ cố lúc đầu hề tính nết của bà nội con như , cụ cứ ngỡ chị dâu nhà đẻ dù thế nào cũng lừa . Đến khi ông nội cưới bà nội về, bà là hạng đàn bà chua ngoa, đố kỵ thì quá muộn .”
“Cưới vợ hiền hại ba đời, ôi...” Nhắc đến mụ già độc ác , bà cụ kể ba ngày ba đêm cũng hết những chuyện thất đức bà làm.
Từ lời kể của bà cụ, Lãnh Thiên Việt hiểu thêm về gia đình và tuổi thơ của :
Sau khi ông cố ngoại và cụ cố ngoại qua đời, ông ngoại giao ngôi nhà tổ cho ông nội trông nom giúp. Khi cô gả thấp nhà họ Lãnh, ông nội và cụ cố coi trọng bà, điều gây sự bất mãn và đố kỵ cho mụ dì ghẻ .
Thế là, mụ trăm phương nghìn kế soi mói con dâu, ghét bà lúc nào cũng giữ tác phong tiểu thư khuê các, ghét bà khép nép phục tùng, ghét bà và con trai ân ái, ghét bà lời răm rắp.
khi ông nội và cụ cố còn sống, mụ tiếng trong nhà, làm chủ gia đình nên những bất mãn đó chỉ thể nén trong lòng.
Sau khi sinh cô, ông nội và cụ cố coi cô như bảo bối. Hồi đó cô và cụ cố ăn cơm riêng, chỉ cần là thứ cô thích ăn, ông nội dù chạy khắp mười dặm tám làng cũng mua về cho bằng .
Muốn ăn trứng gà, cụ cố sẽ cùng cô canh bên cạnh ổ gà, tận mắt con gà đẻ trứng mới thôi. Ông nội chợ mua thịt về, bất kể đến giờ cơm , cụ cố cũng xuống bếp nấu ngay cho cô ăn.
Hồi nhỏ, cô lớn lên trong sự che chở của cụ cố, đôi vai vững chãi của ông nội. Trước năm sáu tuổi, ông nội, và cụ cố yêu thương, cô chính là nàng công chúa nhỏ hạnh phúc nhất vùng.
Trước khi mất thì cụ cố qua đời. Sau khi gã cha tồi và kế hại c.h.ế.t, ông nội cũng qua đời ngay đó. Cái c.h.ế.t của ông nội chắc chắn liên quan đến gã cha tồi và mụ dì ghẻ độc ác . Ông con dâu c.h.ế.t oan uổng nhưng kêu ai, cảm thấy với bạn nối khố nên mới uất hận mà c.h.ế.t.
Trước khi mất, ông nội bắt gã cha tồi thề độc, đó là nhất định cho cô học, nếu xuống suối vàng ông sẽ tha.
Lúc , Lãnh Thiên Việt cảm ơn ông nội quá cố của như thế nào. Nếu lời trăng trối của ông, cô thể trở thành một kẻ “mù chữ” .
Lãnh Thiên Việt vốn định kể chuyện tìm thấy cha ruột cho bà nội , nhưng nghĩ thấy lúc. Đợi bà cụ tiêu hóa hết chuyện của cháu trai tính tiếp.