Sau sự nghiệp càng làm càng lớn, Tô Mộ Khiêm chỉ trở thành một trong những nhà tư bản lẫy lừng nhất Hải Thành, mà còn là chỗ dựa vững chắc cho cả gia tộc nhà vợ. Ông trả sạch nợ nần cho vợ, giúp em vợ thành gia lập nghiệp.
Thế nhưng, cuối cùng Tô Mộ Khiêm vì nhạc phụ của em vợ — một tên ác bá địa chủ trấn áp — mà liên lụy nặng nề. Mặc dù bản ông đóng góp nhiều tiền của và công sức cho sự nghiệp cách mạng, ông vẫn thoát khỏi phận nghiệt ngã đấu tố trong những năm tháng hỗn loạn.
Giờ đây “ xưa khuất”, tấm lòng son sắt của ông ngoại thế gian còn mấy ai nhớ đến? ít nhất, vẫn còn một bao giờ quên. Đó chính là ông cụ Quan Nho Khang. Ông luôn canh cánh trong lòng món nợ năm xưa và tự trách bản vì kịp báo đáp ân tình.
“Ông nội, ‘ c.h.ế.t yên nghỉ, sống vươn lên’.”
Thấy tâm trạng ông cụ vẫn chìm trong đau buồn, Lãnh Thiên Việt tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay ông: “Ông ngoại rời xa chúng , chúng sống thật hạnh phúc, kế thừa tinh thần yêu nước nồng nàn của ông. Có như , ông ở trời mới an lòng.”
Lãnh Thiên Việt kiên nhẫn an ủi: “Ông nội đừng tự trách nữa. Ông ngoại con nếu còn sống cũng sẽ bao giờ bắt ông trả nợ . Khi ông đem tiền bạc và lương thực tặng cho Bát Lộ Quân, chắc chắn ông xác định đó là sự đóng góp vô tư cho đất nước.”
“Nếu ông thực sự đòi , thì lúc đấu tố, ông đem những tờ giấy nợ đó để làm ‘bùa hộ mệnh’ . ông làm thế.”
Làm việc thiện bền bỉ, đại ái vô cương. Lãnh Thiên Việt hiểu rằng, mỗi ông ngoại giúp đỡ quân đội là vì ông tin tưởng họ sẽ mang cuộc sống bình yên cho nhân dân, cho chính những cha nuôi và bà con lối xóm của ông.
“Việt Việt , cháu thể nghĩ như , quả hổ danh là hậu duệ của Tô lão . Ông mặt các chiến sĩ năm xưa cảm ơn các cháu!”
Ông cụ Quan nhẹ nhàng vỗ vai cháu dâu: “Cuối cùng ông cũng hiểu tại cháu xuất sắc và tấm lòng rộng mở như . Cái thằng ranh Bắc Dương cưới cháu, chắc chắn là nhà họ Quan chúng ông mấy đời tích đức mới phúc phần . Cha chồng cháu mà cháu là hậu duệ của Tô lão , chắc chắn họ sẽ tự hào lắm.”
“Ông nội, con cũng nghĩ giống ông đấy ạ. Đến hôm nay con mới nhận tại ưu tú thế .”
Lãnh Thiên Việt hất cằm, mặt đầy tự hào: “Hóa trong huyết quản của con chảy dòng m.á.u của Tô Mộ Khiêm lão . Con cũng giống ông , luôn mang trong một tấm lòng son sắt!”
“ đúng đúng! Việt Việt chí !” Ông cụ Quan cháu dâu với ánh mắt cưng chiều hết mực, càng thêm yêu quý cô hơn. Một già một trẻ, vốn tâm đầu ý hợp, nay vì câu chuyện về Tô lão mà tình cảm ông cháu càng thêm gắn bó sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-544-nguoi-xua-da-khuat-tam-long-con-mai.html.]
“Lão thủ trưởng, Tiểu thủ trưởng, thời gian còn sớm nữa, hai nên nghỉ ngơi thôi.” Cuộc trò chuyện bác sĩ Hà "cưỡng chế" dừng . Nếu lên tiếng, bác sĩ Hà cảm thấy theo chuyến chẳng khác gì vật trang trí.
“Được , lời bác sĩ Hà .” Lãnh Thiên Việt ngượng ngùng. Hôm nay cô nuông chiều ông cụ, để ông ăn uống thỏa thích còn để cảm xúc lên xuống thất thường, vai trò “giám sát sức khỏe” của cô vẻ thiếu sót .
...
Khi Lãnh Thiên Việt sân nhỏ nhà họ Cố, bà cụ Cố đang hào hứng kể cho Tạ Dục Ân những chuyện hổ hồi nhỏ của đứa cháu ngoan Cố Bắc Dương. lúc kể đến đoạn cởi truồng chạy khắp phố, khoe khoang hai cái bớt . Một kể sinh động, một chăm chú ngặt nghẽo.
Thấy Lãnh Thiên Việt về, hai mới dừng . Nhắc đến hai cái bớt của chồng bộ đội, mặt Lãnh Thiên Việt bỗng đỏ bừng như quả táo chín. Cô nhớ lúc "kiểm tra" hai cái bớt ở vị trí nhạy cảm đó, suýt chút nữa thì hổ đến mức ...
“Sói xám” giờ đang làm gì nhỉ? Diễn tập thực chiến chắc là vất vả lắm? Lão già họ Lục chắc cũng chứ?
...
Diễn tập thực chiến thể thiếu Lục Viễn Chinh !
Sư đoàn C vốn nổi tiếng là “quả đ.ấ.m thép” của quân. Với tư cách là Sư trưởng, Lục Viễn Chinh luôn đầu làm gương. Lúc , tại hiện trường diễn tập, cuộc sát hạch b.ắ.n đạn thật kết thúc. Cố Bắc Dương bộ quân phục đẫm mồ hôi và nước mưa, đang lau qua loa.
Hôm nay trời đổ mưa tầm tã, cùng Tham mưu trưởng Đỗ Quốc Thuận mưa chỉ huy. Dù thời tiết khắc nghiệt, Trung đoàn 1 sự dẫn dắt của vẫn giành vị trí quán quân sư đoàn về độ chính xác. Cha vợ — Lục Sư trưởng, dù ngoài mặt vẫn nghiêm nghị nhưng trong lòng khen ngợi ngớt lời.
Cố Đoàn trưởng đang sướng rơn, chỉ mau chóng ngủ để còn gặp vợ trong mơ... thì Tiểu Trình bí mật chạy : “Báo cáo Đoàn trưởng, tin khẩn!”
“Muộn thế còn tin khẩn gì nữa?” Cố Bắc Dương nhíu mày.
“Đoàn trưởng, em thấy Lục Niệm Niệm trong phân đội y tế theo đoàn diễn tập.”
Tiểu Trình lo lắng cho sếp . C.h.ế.t tiệt! Cái cô "ruồi trâu" bám dai như đỉa thế? Đoàn trưởng nhà đúng là cái đào hoa sát, đến cũng bám theo. Để Đoàn trưởng đề phòng, Tiểu Trình chạy đến báo tin ngay.