Căn nhà cũ của ông ngoại vẫn uy nghi và sạch sẽ như trong ký ức. Mã Lan Hoa dẫn dọn dẹp tươm tất, giường còn trải sẵn chăn đệm mới tinh. Đó là bộ chăn đệm bằng lụa mà nuôi và dì nhỏ chuẩn cho Lãnh Thiên Việt khi cô kết hôn, cô để cho bà nội dùng nhưng bà vẫn luôn cất kỹ, chỉ khi khách quý mới mang .
Đứng trong căn phòng từng ở, Lãnh Thiên Việt nhớ đến căn hầm bí mật . Cô vẫn đang cân nhắc xem nên cho ông nội và chồng về vàng bạc châu báu bên trong . Đó là một khối tài sản khổng lồ, thể xem nhẹ.
Vừa suy nghĩ bộ về nhà, Lãnh Thiên Việt thấy Tạ Dục Ân và Mã Lan Hoa đều đang sụt sịt lau nước mắt.
Sao thế ? Có vợ chồng Bí thư Triệu kể chuyện gia đình cô cho chồng ?
Lãnh Thiên Việt chồng tuy là quyết đoán, mạnh mẽ nhưng trái tim mềm yếu. Một giây bà thể tay trừng trị kẻ ác, giây thể hết nước mắt vì thương cảm cho phận của khác.
Quả đúng như cô đoán, lúc cô vắng, Mã Lan Hoa kể hết cho Tạ Dục Ân về của Thiên Việt, về sự độc ác của cha dượng, kế và lão kiềm bà. Bí thư Triệu cũng kể chi tiết việc Thiên Việt thông minh thế nào khi tìm bằng chứng, thuyết phục nhân chứng để đưa kẻ thủ ác ánh sáng.
Cuối cùng, Mã Lan Hoa còn kể về tình cảm thanh mai trúc mã giữa Cố Bắc Dương và Lãnh Thiên Việt. Anh yêu thương và chờ đợi cô lớn lên như thế nào, bảo vệ cô khỏi sự đeo bám của Lãnh Mỹ Diêu .
Chủ nhiệm Tạ xong, ban đầu là đau lòng cho phận của thông gia và sự vất vả của con dâu, đó tình yêu sâu đậm của con trai làm cho cảm động đến rơi lệ.
*— Đứa con trai binh vương tuấn, lạnh lùng của bà, hóa là một kẻ si tình đến thế!*
Lúc , Tạ Dục Ân chỉ mong trời mau tối để thể bà cụ Cố kể kỹ hơn về chuyện hồi nhỏ của con trai , để làm rõ xem trở thành “ em sinh đôi” với chú Hai như thế nào...
Bữa tối bày biện ba bàn tiệc, khí còn náo nhiệt hơn cả buổi trưa. Ngoài những món ban đầu, Bí thư Triệu còn cho thêm mấy món mặn với lý do: “Đồ chuẩn , ăn thì hỏng mất”. Thực , nhiều món là ông tự mang từ nhà sang, như món cá thu một nắng kho do bố vợ ông gửi từ quê lên.
Lãnh Thiên Việt phản đối. Cô dân thời quanh năm thiếu dầu mỡ, món mặn đãi khách mới là trang trọng. Ông nội cô chắc chắn sẽ hiểu và trách cứ chuyện lãng phí.
Bàn thứ nhất gồm bà cụ Cố, ông nội Quan và các cụ già trong làng. Rượu bàn đổi thành Mao Đài.
“Chậc chậc! Rượu của lão thủ trưởng ngon thật, thơm nức mũi, uống êm ru, hề gắt cổ đau đầu. là rượu quý!” Các cụ già phấn khởi nâng ly, khí vô cùng hào hứng.
Ông nội Quan và bà cụ Cố chỉ nhấp môi, vì tối nay họ còn chuyện quan trọng cần bàn bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-536-noi-long-cua-me-chong.html.]
Bàn thứ hai Bí thư Triệu, chú Hai Cố tiếp đãi Tạ Dục Ân và các nhân viên tùy tùng. Họ uống rượu vang đỏ do ông cụ mang đến. Tạ Dục Ân vì tâm trạng đang bồn chồn chuyện con trai nên cũng uống nhiều.
Bàn thứ ba là náo nhiệt nhất, gồm Mã Lan Hoa, thím Hai, Lãnh Thiên Việt và các chị em thiết. Thím Hai và các chị dâu đầu uống rượu vang đỏ, thấy vị ngọt dễ uống nên cứ thế nâng ly liên tục. Họ rằng rượu vang đỏ tuy dễ uống nhưng hậu kình mạnh.
Chẳng mấy chốc, mặt ai nấy đều đỏ bừng như gấc chín. Thím Hai vốn dĩ chút ấm ức vì bà cụ Cố coi trọng Mã Lan Hoa hơn , giờ men rượu , cái mồm bắt đầu giữ chốt.
“Uống , uống nhiệt tình ! Rượu ngon thế uống thì phí. Hết chúng xin lão thủ trưởng với nuôi Thiên Việt, lo gì!”
Chị dâu Thúy Hoa cũng hào hứng uống liền hai ly. Lãnh Thiên Việt vội khuyên: “Chị dâu, uống từ từ thôi, say đấy”.
“Không , say cũng ! Chị vui cho em mà!” Thúy Hoa híp mắt.
Mã Lan Hoa thấy tình hình vẻ bất , khẽ kéo tay thím Hai: “Em dâu, uống ít thôi, say quá khách cho đấy”.
Thím Hai liền đập mạnh ly rượu xuống bàn, liếc xéo Mã Lan Hoa: “Mã Lan Hoa, chị là con dâu nhà họ Cố là con dâu nhà họ Cố? Đừng ở đây mà lên mặt dạy đời. Chẳng qua cũng chỉ là vợ bí thư thôi, gì ghê gớm chứ? Tôi đây còn là thím Hai của Đoàn trưởng đấy nhé!”
Thím Hai mượn rượu để trút hết những bực dọc trong lòng bấy lâu nay.
“Cô...” Mã Lan Hoa tức đến nghẹn lời, nhưng vì nể mặt khách nên bà cố nhịn, lẳng lặng bếp.
Ánh mắt bà cụ Cố sắc như d.a.o phóng về phía con trai , khiến chú Hai Cố hổ đến mức độn thổ. Các chị em thấy khí căng thẳng liền vội vàng xin phép về.
Lãnh Thiên Việt rót một chén đưa cho thím Hai để bà giải rượu, nhưng thím Hai say khướt, vẫn còn lẩm bẩm: “Sao... hết ? Đi hết thì ... uống... càng tự tại!”
Nhìn con dâu mất mặt như , sắc mặt bà cụ Cố đen như đáy nồi. là hạng lên nổi bàn tiệc, mặt bao nhiêu khách quý mà dám làm loạn như thế.
Các ông bà cụ thấy cũng lượt cáo từ. Bà cụ Cố tuy giận tím mặt nhưng vẫn cố giữ lễ nghĩa, tiễn khách tận cổng.
“Kiến Thiết, mau đưa vợ về ! Nhìn xem nó cái thể thống gì ?”