Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 523: Cuộc Hội Ngộ Sau Nhiều Thập Kỷ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:24:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc rảnh rỗi, bà cũng quên từng nhà vận động đàn ông lính đ.á.n.h giặc, bảo vệ Tổ quốc. Vì giác ngộ tư tưởng cao, biểu hiện xuất sắc, bà và chồng cùng gia nhập Đảng sự giới thiệu của Thủ trưởng Quan.

Thủ trưởng Quan còn đặt tên cho bà – vốn dĩ tên chính thức, chỉ dân làng gọi là Cố Ngô Thị – cái tên Ngô Ái Quân, ý là biểu dương sự ủng hộ và yêu mến của bà dành cho quân đội.

Trong những năm tháng gian khổ đó, đồng chí Ngô Ái Quân từng đảm nhiệm chức Chủ nhiệm Hội Phụ nữ cứu quốc của hai làng, phụ trách công tác tuyên truyền kháng Nhật và phát triển đảng viên cho hơn mười làng lân cận. Cả gia đình bà mạo hiểm tính mạng, che giấu và cứu chữa cho nhiều cán bộ kháng chiến và thương bệnh binh.

Ông cụ Quan năm xưa từng dưỡng thương ở nhà họ Cố hơn nửa tháng. Nhờ sự chăm sóc chu đáo, quản ngại khó khăn của đồng chí Ngô Ái Quân và cả gia đình, ông mới nhanh chóng hồi phục sức khỏe.

Khi quân giải phóng rầm rộ tiến xuống phía nam, cần một lượng lớn dân công chi viện cho tiền tuyến, đồng chí Ngô Ái Quân tận dụng sức ảnh hưởng của , đưa khẩu hiệu hợp lòng dân: “Nắm gạo cuối cùng làm lương quân, miếng vải cuối cùng may quân phục, đứa con cuối cùng tiễn chiến trường”, bôn ba khắp nơi phát động dân chúng đóng góp cho tiền tuyến.

Để làm gương, bà để chồng từng thương và đứa con trai mới 15 tuổi của đầu đẩy xe cút kít, tổ chức một đội dân công chi viện nhỏ. Trên đường , ông cụ Cố vì kiệt sức ngã xuống con đường theo chân quân đoàn tiến xuống phía nam, kịp thấy ngày đất nước độc lập.

...

Tinh thần cống hiến và ơn cứu mạng của đồng chí Ngô Ái Quân là điều mà ông cụ Quan Nhạc Sơn đời bao giờ quên. Sau khi đất nước đổi mới, ông cụ đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo cấp tỉnh trong thời gian dài, gánh vác trọng trách nặng nề. Ông làm việc miệt mài cho đến khi gần 70 tuổi mới chính thức nghỉ hưu.

Sau khi về hưu, ông cụ căn bệnh chân hành hạ. Bao nhiêu năm qua, dù luôn đến thăm hỏi bà cụ Ngô Ái Quân – phụ nữ cách mạng năm xưa kiêm ân nhân cứu mạng – nhưng ông luôn sắp xếp thời gian, cũng cơ hội.

May mà ông trời đưa Việt Việt nhỏ đến bên cạnh ông. Đứa cháu dâu giống như ngôi may mắn chỉ giúp ông tìm đứa cháu đích tôn, mà còn tạo cơ hội cho ông đến tỉnh Lỗ thăm hỏi cố nhân. Trong lòng ông cụ hiểu rõ, nếu cháu dâu, đời ông gặp ân nhân còn chừng!

“Đồng chí Ngô Ái Quân, đời thể gặp bà một nữa, đích với bà một tiếng cảm ơn, Quan Nhạc Sơn còn gì hối tiếc nữa !”

Ông cụ rút bàn tay đang bà cụ nắm chặt , “cạch” một cái, thực hiện một cái chào quân đội trang nghiêm với bà.

“Thủ trưởng Quan, ông quá lời , mụ già dám nhận .” Đồng chí Ngô Ái Quân hành động của Thủ trưởng Quan làm cho luống cuống, gương mặt già nua đỏ bừng lên vì xúc động.

“Bà ơi, bà đừng khách sáo, bà xứng đáng mà!” Tạ Dục Ân theo sát phía cha chồng, cũng thực hiện một cái chào quân đội trịnh trọng với bà cụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-523-cuoc-hoi-ngo-sau-nhieu-thap-ky.html.]

“Việt Việt, đây là...” Nhìn Tạ Dục Ân ăn mặc chỉnh tề, khí độ phi phàm, bà cụ sang hỏi cháu dâu.

“Bà nội, đây là nuôi của con, chuyện gì chúng về nhà tiếp ạ.” Lãnh Thiên Việt đỡ lấy cánh tay bà cụ, định dìu bà lên xe.

bà ạ, chúng về nhà từ từ chuyện.” Tạ Dục Ân cũng vội vàng tiến lên đỡ lấy bà cụ cách mạng. Hai con dâu tâm đầu ý hợp dìu bà cụ lên xe.

“Việt Việt, cháu trai ngoan của bà về? Chuyện cần đợi về nhà mới chứ?” Sau khi lên xe, bà cụ Ngô Ái Quân liếc Tạ Dục Ân một cái nắm lấy bàn tay nhỏ của cháu dâu, ánh mắt khẩn thiết hỏi han.

“Bà nội, cháu trai ngoan của bà thực hiện nhiệm vụ, diễn tập thực chiến nên về . Anh bảo con với bà, đợi xong nhiệm vụ nhất định sẽ về thăm bà ngay.”

“Anh còn đặc biệt dặn con với bà là nhớ bà đến mức buổi tối ngủ ngon, cứ bà hát khúc hát ru hồi nhỏ cho thôi.” Lãnh Thiên Việt ôm chặt cánh tay bà cụ, nũng nịu an ủi.

“Thật ? Vậy thì ! Coi như thằng nhóc đó còn lương tâm!” Cứ nhắc đến đứa cháu trai bảo bối, gương mặt bà cụ tươi như hoa cúc nở rộ. “Quân lệnh như sơn, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của quân nhân. Cháu về bảo nó là bà vẫn khỏe lắm! Bảo nó cần vội về thăm bà, chỉ cần nhớ là còn bà nội .”

Lúc , bà cụ Ngô Ái Quân đoán vị lão cách mạng – Thủ trưởng Quan năm xưa – và phụ nữ khí chất là ai . Cái mũi cao, mắt sâu của Thủ trưởng Quan giống hệt như đúc với đứa cháu trai của bà. Bà là tinh mắt, một cái là hiểu ngay chuyện gì đang xảy .

Chẳng trách khi cháu trai lớn lên, bà cứ mơ hồ cảm thấy thằng bé giống một , nhưng nhớ là ai. Hóa ! Chuyện đời đúng là trùng hợp thành truyện mà!

Bà cụ Ngô Ái Quân thầm cảm thán – hóa linh cảm của mấy ngày nay sai. Cái gì đến cũng sẽ đến...

Hai chiếc xe Jeep một một chạy làng, khiến Phượng Hoàng Trang sôi động hẳn lên.

“Trong làng nhân vật lớn nào đến thế nhỉ?”

“Bà hỏi , hỏi ai? Tôi bao giờ xe Jeep .”

“Người đến chắc chắn chức vụ nhỏ, ít nhất cũng là Huyện trưởng.”

“Nói nhăng cuội gì thế? Lát nữa xem xe Jeep dừng ở nhà ai là ngay chứ gì!”

Loading...