“Việt Việt, thế lão cách mạng ? Cháu trai bà về cùng?”
Sau phút giây xúc động, bà cụ bỗng nhiên hồn. Sao thấy lão cách mạng ? Cả đứa cháu trai bảo bối của bà nữa?
“Đại tử, chào bà! Tôi ở đây.”
Bà cụ dứt lời, ông cụ Quan Nhạc Sơn mỉm bước xuống xe.
Ông cụ nhận phụ nữ đang hiên ngang ở đầu làng là ai — chẳng là vị Chủ nhiệm Hội Phụ nữ Cứu quốc danh tiếng lẫy lừng, uy chấn tám phương năm xưa ?! Một phụ nữ kiên cường dùng tính mạng và m.á.u nóng để ủng hộ sự nghiệp kháng chiến, một lòng yêu Đảng kính quân!
*
Khi chiếc xe Jeep qua các tỉnh khác, chạy địa phận tỉnh Lỗ (Sơn Đông), ông cụ bảo tài xế giảm tốc độ. Ông thật kỹ nơi từng chiến đấu năm xưa, mảnh đất luôn khiến ông hồn xiêu phách lạc mỗi khi nhớ về.
Suốt dọc đường, tâm trạng ông cụ vô cùng xúc động. Ông ngừng kể cho cảnh vệ và bác sĩ Hà về việc nhân dân tỉnh Lỗ vô tư cống hiến, dũng kiên cường như thế nào trong những năm tháng đ.á.n.h giặc Nhật.
Hôm qua, khi cả đoàn đến địa phận huyện Tề Hà, trời tối mịt, ông cụ rõ cảnh vật. Hôm nay, khi chiếc xe Jeep rời khỏi huyện lỵ, lăn bánh con đường đất dẫn đến Phượng Hoàng Trang, càng gần làng, ông cụ càng thấy quen thuộc. Chuyện cũ như một thước phim chậm, ngừng tái hiện trong tâm trí ông...
gần bốn mươi năm trôi qua, vật đổi dời. Nhìn ngôi làng quen lạ , ông cụ chắc chắn đây là nơi từng dưỡng thương năm xưa . Cháu dâu làng của họ tên là Phượng Hoàng Trang, nhưng ông cụ nhớ ngôi làng dưỡng thương tên là Tỉnh Câu.
Ông cụ đứa cháu dâu mới “ da đổi thịt”, còn rõ sự tình làm cho hồ đồ... Cho đến khi thấy bà cụ đang ở đầu làng, ông mới chắc chắn đây chính là chốn cũ. Tên làng khớp, thể khi nước Trung Hoa mới thành lập, làng đổi tên từ Tỉnh Câu thành Phượng Hoàng Trang.
Xã hội phát triển từng ngày, tuy diện mạo ngôi làng khác, nhưng bà cụ cách mạng mặt thì mãi mãi khắc sâu trong ký ức ông. Dù dung nhan nhuốm màu thời gian, nhưng bóng dáng năm xưa vẫn thấp thoáng hiện về, khí thế chính trực lẫm liệt, uy phong vẫn vẹn nguyên như thuở nào.
“Đại tử, bà nhận nữa ? Tôi tên là Quan Nhạc Sơn, từng cùng các bà đ.á.n.h đuổi bọn Nhật ở đây, còn từng dưỡng thương ở nhà bà nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-522-gap-lai-co-nhan.html.]
Ông cụ Quan bước tới, thiết dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay chai sần của bà cụ.
“Ông... ông là...”
Bà cụ nheo mắt quan sát vị lão cách mạng mặt. Giây lát , bà nhớ vị Chủ nhiệm Chính trị dẫn dắt đội ngũ chuyển chiến khắp tỉnh Lỗ để đ.á.n.h giặc Nhật, đưa bà lên con đường cách mạng, còn từng đặt tên cho bà.
“Thủ trưởng Quan? Ông là Thủ trưởng Quan ?”
### Bà cụ nắm c.h.ặ.t t.a.y Thủ trưởng Quan buông, móng tay bấm cả thịt ông cụ mà bà cũng hề .
Loại tình cảm cách mạng cùng sinh t.ử hun đúc trong b.o.m đạn , bà cụ bao giờ quên. Dung mạo và nụ của Thủ trưởng Quan luôn lưu trong ký ức của bà.
*
Năm xưa, khi cuộc kháng chiến chống Nhật tiến giai đoạn cầm cự, mặt trận lưng địch đặc biệt quan trọng và cũng vô cùng gian khổ. Khi đó, ông cụ Quan kết thúc hoạt động ngầm, nhận lệnh lúc lâm nguy, giữ chức Chủ nhiệm Chính trị của một sư đoàn thuộc Bát Lộ Quân, dẫn dắt đội ngũ chuyển chiến khắp tỉnh Lỗ.
Trong những năm tháng gian khổ nhất đó, ông cụ mạo hiểm tính mạng, trong điều kiện thiếu ăn thiếu mặc, dẫn dắt Bát Lộ Quân phát động quần chúng, xây dựng vũ trang nhân dân, tìm cách để củng cố và mở rộng căn cứ địa kháng Nhật.
Để tiết kiệm nhân lực vật lực, với tư cách là Chủ nhiệm Chính trị, ông lãnh đạo quân dân tỉnh Lỗ thực hiện tinh binh giản chính, địa phương hóa bộ đội chủ lực, khắp nơi triển khai chiến tranh du kích dân. Nhắm việc quân Nhật càn quét và gặm nhấm căn cứ địa, ông đưa chiến thuật “địch đ.á.n.h tới, đ.á.n.h sang đất địch” (chiến thuật lật biên), một đòn xoay chuyển cục diện động của căn cứ địa kháng Nhật tỉnh Lỗ.
Đội ngũ Bát Lộ Quân do ông cụ lãnh đạo kỷ luật nghiêm minh, bao giờ lấy của dân một cái kim sợi chỉ, dân chúng hết lòng yêu mến.
Trong những ngày sống ở làng Tỉnh Câu ( là Phượng Hoàng Trang), Bát Lộ Quân mở các lớp xóa mù chữ. Không chỉ dạy dân làng học chữ, họ còn tuyên truyền tư tưởng mới, khuyến khích phụ nữ phá bỏ xiềng xích phong kiến, trở thành những cá thể độc lập tự chủ.
Bà cụ Cố chính là giác ngộ tư tưởng lúc đó. Sau khi Bát Lộ Quân đến đóng quân, bà cùng thủ trưởng vận động chồng làm trưởng làng để đối phó với bọn Nhật. Không chỉ khuyến khích chồng đấu trí đấu dũng với địch, bà còn đốc thúc ông tổ chức dân binh phối hợp với bộ đội, giúp bảo vệ và vận chuyển lương thực, che giấu thương bệnh binh.
Bản bà thì thuyết phục và tổ chức các cô gái, các nàng dâu trong làng thành lập Hội Phụ nữ Cứu quốc. Với tư cách là Chủ nhiệm Hội, bà chỉ dẫn dắt chị em ngày đêm làm giày quân nhu, se sợi đay, chuẩn lương thảo, mà còn dẫn đầu đội nữ dân quân đội b.o.m đạn, lên chiến trường tiếp tế cơm nước, thậm chí khiêng ván cửa từ nhà tiền tuyến để tải thương.