“Chào các vị! Xin hỏi các vị đến từ tỉnh Tần ? Vị nào là đồng chí Lãnh Thiên Việt?”
Lãnh Thiên Việt định đăng ký đặt phòng, một đồng chí nam trông như lãnh đạo bước tới hỏi.
“Xin hỏi chuyện gì?”
Lãnh Thiên Việt cảnh giác đàn ông lạ mặt, bình luận gì về câu hỏi của . Cô quen đối phương, thể dễ dàng tiết lộ phận.
Thấy Lãnh Thiên Việt đáp phi sở vấn, chớp chớp đôi mắt nghi ngờ , đàn ông lạ mặt tủm tỉm giải thích:
“Tôi họ Cao, là phụ trách nhà khách. Lãnh đạo sắp xếp phụ trách chỗ ăn ở của các vị. Cô là... đồng chí Lãnh Thiên Việt ?”
Ừm?
Biết rõ ràng phết nhỉ!
Đây là “tiết lộ ” ?
Lãnh Thiên Việt đ.á.n.h giá đối phương, nghĩ đến cha chồng Thị trưởng Quan – *Chẳng trách hôm qua ông gọi thư phòng, hỏi nhiều chuyện như , hóa là đang lo xa chuẩn kỹ lưỡng!*
Đánh giá xong đối phương, Lãnh Thiên Việt sang chồng.
Đồng chí Tạ Dục Ân mà , dùng ánh mắt với con dâu – *Con là lãnh đạo, chuyện theo con, chỉ việc phục tùng mệnh lệnh, tuyệt đối vượt quyền.*
“Chào ! Tôi là Lãnh Thiên Việt, cảm ơn các !”
Lãnh Thiên Việt hồn, mỉm duyên dáng với Cao sở trưởng.
Vì cha chồng, vị nguyên soái ở hậu trường bày mưu tính kế, sớm giúp chuẩn “binh mã động, lương thảo ” . Cô, vị quan tiên phong , vui vẻ theo hiệu lệnh.
“Không gì, đồng chí Lãnh Thiên Việt, phòng của các vị sắp xếp xong , mời theo ”.
“Được, theo Cao sở trưởng ”.
Đồng chí Lãnh Thiên Việt quét mắt một lượt, vẫy tay hiệu.
“Khoan !”
Đoàn đang định theo Cao sở trưởng lên lầu thì lão gia t.ử gọi dừng : “Tiểu Việt, chúng thể làm đặc biệt, con , tự làm thủ tục đăng ký”.
Lãnh Thiên Việt: “...”
– *Lão gia t.ử ý gì? Cái tính là làm đặc biệt ?*
– *Cô ý định ở nhờ nhà khách , đây chẳng mới đến ? Đâu sắp .*
“Ông nội, chúng cứ ở , những chuyện khác lúc ”.
Lúc thanh toán cũng muộn, Lãnh Thiên Việt khoác tay lão gia tử, dìu ông lên lầu.
“ , lão thủ trưởng, ngài từ xa đến huyện Tề Hà của chúng , là quý khách! Sắp xếp chỗ ăn ở cho khách, là đạo tiếp khách cơ bản nhất”.
“Cái thể tính là làm đặc biệt? Ngài quá , mời ngài theo lên lầu”.
Không hổ là phụ trách nhà khách, Cao sở trưởng lời ấm lòng .
“Đồng chí , nhầm , ở đây lão thủ trưởng nào cả”.
“Tôi chỉ là một ông già lẩm cẩm, chuyến là để làm việc riêng, để các sắp xếp chỗ ăn ở cho , cái làm đặc biệt thì là gì?”
Lão gia t.ử mặt lạnh tanh, hề lay chuyển.
“Cái ... lão thủ trưởng, bảo vệ an cho ngài, chăm sóc chỗ ăn ở cho ngài, là lãnh đạo sắp xếp , xin ngài đừng làm khó ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-511-lanh-dao-nho-noi-gian-lao-gia-tu-phai-nghe-loi.html.]
Đối mặt với lão thủ trưởng khắc kỷ phụng công, Cao sở trưởng lộ vẻ khó xử.
“Đồng chí , làm như , làm khó , mà là đang làm khó ”.
Mặt lão gia t.ử càng lúc càng lạnh.
Ông cần nghĩ cũng , đây chắc chắn là do thằng con trai thị trưởng của giở trò lưng.
Hừ! Thằng nhóc thối tay thò dài thật, thò từ tỉnh Tần sang tận tỉnh Lỗ .
Lão gia t.ử bắt đầu lỗ mũi bốc hỏa...
Làm đặc biệt đến tận quê nhà của cháu trai, đây chẳng là đang hại ?
Mình đến là để tìm thăm ân nhân, bày tỏ lòng ơn, chứ đến để phô trương oai phong quan .
Tính bướng bỉnh của lão gia t.ử nổi lên: “Tiểu Việt, chúng vẫn nên tìm chỗ khác ở , đừng làm khó đồng chí ”.
Tìm chỗ khác ở?
Đến lúc nào chứ?
“Ông nội, cái ...”
Đồng chí Lãnh Thiên Việt lúc là khó xử nhất, ?
Cô sang hai đồng chí tài xế...
Hai đồng chí tài xế ngừng dùng ánh mắt phát công về phía cô...
Đồng chí Lãnh Thiên Việt lập tức hiểu ý của hai
– *Cô nương ơi, ngàn vạn đừng theo lão gia tử!*
– *Chúng lái xe mười mấy tiếng đồng hồ , bữa trưa còn ăn tạm những thứ cô mang theo, sớm đói meo .*
– *Trời tối đen như mực thế mà còn lái xe chỗ khác, chi bằng cứ lấy mạng chúng cho .*
Hai tài xế dùng ánh mắt cầu cứu vị lãnh đạo nhỏ mặt, trông vẻ đáng thương.
“Ông nội, muộn thế , hai tài xế cũng mệt . Lúc mà chỗ khác, là lựa chọn sáng suốt, chúng cứ ở đây ạ”.
Lãnh Thiên Việt kiên nhẫn khuyên nhủ lão gia tử.
“Không , Quan Nhạc Sơn ở nhà còn làm đặc biệt, đến địa bàn của khác càng thể làm đặc biệt!”
Lão gia t.ử nhượng bộ nửa tấc, ông phá vỡ những quy tắc từ nhiều năm nay.
Lãnh Thiên Việt: “...”
– *Lão gia t.ử hôm nay làm ? Muốn chui ngõ cụt ?*
– *Trời tối đen như mực mà khắp nơi tìm chỗ ở, nghĩ đến vấn đề an ?*
– *Cũng nghĩ là phận gì, vạn nhất chút sơ suất, ai thể gánh vác trách nhiệm ?*
Đồng chí Lãnh Thiên Việt nổi nóng: “Đồng chí Quan Nhạc Sơn, sinh mạng cao hơn tất cả, bất cứ lúc nào cũng đặt an cá nhân lên hàng đầu”.
“Ông nguyên tắc, phản đối, nhưng, nguyên tắc xem tình hình, phân thời điểm, xin ông đừng giáo điều! Mọi đều mệt , cần nghỉ ngơi sớm”.
“Cháu bây giờ là lãnh đạo của ông, xin ông theo mệnh lệnh, phục tùng sắp xếp, phối hợp công việc của cháu”.
Đồng chí Lãnh Thiên Việt nghiêm túc, thần sắc trịnh trọng lão gia tử, chút khách khí thực hiện quyền lãnh đạo.