Hai vợ chồng con xứng đáng nhận.
Tâm tư của , Sư trưởng Cố hiểu ý, cũng nghĩ như .
Là nhà họ Quan, và vợ hưởng nguồn lực quan hệ của nhà họ Quan cũng , nhưng những gì họ đáng nhận, đặc biệt là những gì vợ đáng nhận, sẽ vui vẻ nhận lấy chút do dự.
Thế là, vui vẻ : "Được ạ , nếu ông nội mua cây đàn piano dễ dàng, chúng con từ chối thì bất kính."
Sau đó với ông nội: "Cảm ơn ông nội, vài ngày nữa con sẽ sai mang đàn piano về nhà ."
Sư trưởng Cố vui vẻ nhận quà của ông nội, cô vợ ngốc nghếch của ngay đó thêm một câu: "Đồng chí Quan Nho Khang, tiền trảm hậu tấu? Muốn mang đàn piano về nhà, hỏi ý kiến em ?"
Quan Nho Khang?
Sư trưởng Cố hỏi cho ngớ .
*Vợ đang gọi ai ...*
Đối với cái tên thứ hai của , Sư trưởng Cố vẫn luôn nhớ.
Thời gian dài ai dùng cái tên "Quan Nho Khang" để gọi , còn quên mất ngoài họ Cố còn họ Quan.
Vì ngớ vợ, còn tưởng cô gọi nhầm .
"Hỏi đấy, đồng chí Quan Nho Khang, thấy ?"
Nhìn vẻ mặt ngớ của gã đàn ông thẳng tính , Lãnh Thiên Việt , nhưng vì tức giận nên nhịn .
Cô còn quên tình huống dở dở do "vết dâu tây" gây .
"Anh ba, chị dâu ba gọi đấy."
Quan Nho Ninh suýt nữa hai vợ chồng chọc , khóe môi cong lên kéo kéo cánh tay ba.
"Ồ, gọi ?!"
Sư trưởng Cố ngượng: "Anh còn tưởng cô gọi khác chứ."
"Con bé ngốc , ngoài con còn Quan Nho Khang thứ hai nào nữa? Ngay cả tên cũng nhớ."
Nhìn đứa con trai đang ngẩn , Tạ Dục Ân suýt nữa nước mắt, đẩy đẩy , chu môi về phía con dâu.
Sư trưởng Cố lập tức phản ứng , đang bảo nhanh chóng trả lời câu hỏi của vợ, nhanh chóng dỗ dành cô .
Thế là ngượng ngùng bước tới, kéo bàn tay nhỏ của vợ cẩn thận : "Anh xin , Nguyệt Nguyệt, nên tiền trảm hậu tấu. Đàn piano là ông nội mua cho em, em đặt ở thì đặt ở đó."
Để dỗ dành vợ, Sư trưởng Cố cũng coi như liều mạng .
Trước mặt gia đình, mặt đỏ tim đập mà bật chế độ dỗ dành.
Thấy chồng hạ , Lãnh Thiên Việt cũng tiếp tục làm bộ nữa. Dù cũng là Sư trưởng, nên để quá mất mặt mặt gia đình.
Thế là cô thấy thì dừng, liếc xéo một cái : "Đàn piano cứ để ở chỗ ông nội , đợi cơn sốt thăng chức của qua hãy mang về nhà."
Thật Lãnh Thiên Việt vội vàng mang đàn piano về nhà, chỉ là qua cơn sốt thăng chức của lính ca ca, mà còn một lý do cô tiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1134-su-truong-co-do-vo.html.]
Cô, một xuyên , hiểu rõ hơn cha chồng sự khó khăn để cây đàn piano .
Trong thời đại , đàn piano là hàng hóa kiểm soát mua bán, dù bạn tiền phiếu cũng mua là mua .
Thứ báo cáo từng cấp mới thể giải quyết , ông cụ để mua nó chắc chắn hạ dùng quan hệ.
Ông cụ bao giờ làm đặc quyền đặc lợi, vì để bồi thường cho hai vợ chồng họ phá lệ. Họ cứ thế vội vàng hấp tấp mang đàn piano sẽ khiến ông nghĩ ?
Dù ông trong lòng nghĩ gì, thì cũng sẽ khiến hai vợ chồng họ trông như những kẻ ham tiền.
Không vẻ khi lính ca ca thăng chức, cũng ông cụ hiểu lầm là kẻ ham tiền, vì Lãnh Thiên Việt mới quyết định để đàn piano ở chỗ ông nội thêm vài ngày.
Lời vợ đ.á.n.h thức Sư trưởng Cố. Là suy nghĩ chu đáo, biểu hiện vội vàng hấp tấp .
Thế là ngượng ngùng .
Sau đó mặt cả nhà, như dỗ trẻ con mà kéo bàn tay nhỏ của vợ, nhẹ nhàng dỗ dành: "Cảm ơn phu nhân, vẫn là em nghĩ chu đáo. Vậy cứ làm theo lời em , em khi nào mang về nhà, chúng khi đó sẽ mang về."
Khuôn mặt của Sư trưởng Cố vì cưng chiều vợ luyện độ dày .
Anh dỗ dành vợ mặt mày thản nhiên, mặc kệ tất cả, nhưng khiến vẻ mặt của cả nhà "muôn màu muôn vẻ".
Ông cụ ha ha, mặt đầy vẻ thưởng thức và khen ngợi.
*— Binh vương cháu trai của ông là một nhân vật.*
*Trước mặt nhiều như mà dỗ dành vợ, mặt hề chút ngượng ngùng nào. Tinh thần "coi như ai", làm theo ý , quan tâm khác đ.á.n.h giá đáng khuyến khích.*
*Trước mặt vợ mà hạ thấp phận gì ?*
*Người làm việc lớn, lúc quan trọng ai mà chẳng bỏ sĩ diện là bỏ ngay.*
*Hàn Tín năm xưa vì giữ còn thể nhẫn nhục chui háng mà.*
Ông cụ những thấy binh vương cháu trai mặt dày, mà còn thấy như là lắm!
Vợ cưới về là để dỗ dành mà.
Thị trưởng Quan mặt mày vẻ như thấy nhiều lạ, nhưng hoạt động nội tâm phong phú.
*— Thằng nhóc thối rốt cuộc giống ai? Vào lúc quan trọng thật sự thể liều mạng.*
*Mình cũng cưng chiều vợ, nhưng cũng cưng chiều đến mức .*
*Xem kìa, cái dáng vẻ coi như ai đó, cứ như những trong nhà đều là khí .*
Tạ Dục Ân động động ngón chân cũng chồng đang nghĩ gì.
Bà giận dỗi đáng yêu liếc xéo một cái, dùng ánh mắt cho : *“Chẳng là giống ? Anh chẳng qua là lộ liễu như con trai mà thôi.”*
Quan Minh Châu vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Biểu hiện của ba khiến cô chợt hiểu ý nghĩa của câu " thông minh bằng đang yêu".
Một điềm đạm lý trí như ba, mặt cả nhà còn thể màng phận, hạ thấp mặt yêu, giơ tay đầu hàng là giơ tay đầu hàng. Người bình thường rơi lưới tình sẽ thế nào thì thể tưởng tượng .