“Tiểu Nguyệt Nguyệt, hóa dì nhỏ cháu cũng giống bà, cũng thích sưu tầm thư họa, còn chung tình với tranh của Tề Bạch Thạch nha. Thảo nào cháu hiểu rõ như , còn thể về tranh của cụ Tề đấy.”
Bà cụ lừa phỉnh đến mức sắp tìm thấy phương hướng luôn . Bà ngoan ngoãn thu lòng hiếu kỳ, dấu hỏi mặt cũng biến mất thấy .
“Đương nhiên , ông ngoại cháu năm đó là nhà tư bản lớn nhất Hải Thành, đồ sưu tầm của ông nhiều lắm, đồ cổ, chữ, tranh đều đủ cả.”
Nhắc đến ông ngoại, Lãnh Thiên Việt bỗng nhiên cảm thấy việc điểm hóa bà cụ là quá đúng đắn. Cho dù cuối cùng sự điểm hóa của tác dụng, ít nhất cũng khiến bà thêm sự hiểu về ông ngoại. Bà thông minh như , lẽ một ngày nào đó sẽ từ trong lời mà ngẫm chút gì đó.
Để làm sâu sắc thêm ấn tượng của bà cụ đối với ông ngoại, Lãnh Thiên Việt lấy dì nhỏ làm chủ đề: “Dì nhỏ cháu , dì và cháu thích tranh của Tề Bạch Thạch là vì sự ảnh hưởng từ ông ngoại. Ông ngoại cháu tuy sưu tầm nhiều tác phẩm, nhưng ông chung tình nhất với tranh mực nhạt của cụ Tề, thích ý cảnh cao xa và sự tùy tính trong phong cách vẽ. Bên cạnh dì nhỏ cháu luôn mang theo bức ‘Bạch Tiêu Sơn Cư Đồ’ đó, lúc nhớ ông ngoại và cháu, dì lấy xem.”
Nhắc đến ông ngoại và , trong đôi mắt trong veo của Lãnh Thiên Việt dâng lên ánh lệ. Cô lừa phỉnh một hồi, chỉ lừa bà cụ mà còn khiến chính chìm nỗi nhớ nhung . Cô lúc chỉ nhớ ông ngoại và khuất ở thời đại , mà còn nhớ cả ông bà ngoại, bố ở kiếp .
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu nhớ ?” Thấy cháu gái nhỏ nước mắt lưng tròng, bà cụ đau lòng vô cùng. Bà nghĩ cô gái chắc chắn là vật nhớ .
Thế là bà nắm lấy bàn tay nhỏ của cô vuốt ve, hiền từ an ủi: “Ngoan nào, đừng . Mẹ cháu tuy sớm, nhưng cháu chẳng còn bố, Bắc Dương ca ca, và còn bà nội là bà đây ? Chúng đều sẽ coi cháu là bảo bối trong lòng bàn tay mà yêu thương thật .”
Nói , bà cụ dịu dàng kéo cháu gái nhỏ lòng vỗ về...
“Vâng, bà nội.” Sự vỗ về của bà cụ khiến Lãnh Thiên Việt cảm nhận sự ấm áp chân thực đến từ tình huyết thống.
Lãnh Thiên Việt vốn định thôi điểm hóa bà nữa, nhưng quyết định nỗ lực thêm một cuối, để bà giữ bức tranh giá trị cho riêng . Đồ sưu tầm sở hữu nhiều một chút, trong lòng bà cụ sẽ càng sự tự tin, cuộc sống tuổi già cũng sẽ càng thể diện sung túc hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1125-noi-nho-nguoi-than.html.]
Nói thật, Lãnh Thiên Việt là từ thế kỷ 21 xuyên về, nên sự hiểu về tình của cô thấu đáo hơn thời đại . Cùng với sự đổi của thời đại, “tình ” trong lòng sẽ dần dần phai nhạt. Nhà đẻ và nhà chồng chung quy là khác . Tuy ông cụ Quan thật lòng thích và coi trọng , nhưng Lãnh Thiên Việt cũng ông chỉ một đứa cháu trai là lính. Ông tới mười đứa cháu trai, ai mấy chục năm , bức tranh cuối cùng sẽ rơi tay đứa nào?
Đồ trị giá hơn hai mươi triệu của nhà đẻ mà rơi tay khác bên nhà chồng, Lãnh Thiên Việt chắc chắn sẽ cam lòng. Cô cũng thánh nhân mà thể rộng lượng đến mức để hai mươi triệu mắt.
Thế là, Lãnh Thiên Việt bà cụ đầy ẩn ý, thái độ nghiêm túc : “Bà nội, bà xem kỹ đề bạt bức tranh ?”
Lãnh Thiên Việt lời là đang nhắc nhở bà cụ rằng bức tranh là bút tích thật của Tề Bạch Thạch. Đề bạt là một trong những đặc điểm quan trọng nhất. Cụ Tề chỉ thông qua đề bạt biểu đạt ý cảnh sáng tác, mà còn thường kết hợp thư họa hình thành phong cách “lá mực hoa đỏ” độc đáo. Tranh dấu hiệu càng giá trị cao hơn.
“Chắc chắn là xem .” Bà cụ cháu gái nhỏ đang điểm hóa , còn tưởng cô đang kiểm tra kiến thức của cơ.
Thế là bà mở miệng làu làu: “Giày cỏ khó quên đường An Nam, vì yêu cây chuối chẳng học thư. Núi non còn ngờ quen khách qua đường, nửa xuân ở trong tranh. Ta từng du ngoạn An Nam, từ Đông Hưng qua cầu sắt, bên đường mấy vạn cây chuối bao quanh nhà, thu trong mượn sơn đồ . Tề Hoàng cùng đề ký.”
Bà cụ sót một chữ thuộc lòng đề bạt, đó híp mắt: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, bức ‘Ba Tiêu Thư Ốc Đồ’ tuyệt đối là bút tích thật, còn là độc bản nữa, tặng cho bố chồng cháu chắc chắn là vô cùng giá trị.”
Lãnh Thiên Việt: “...”
Bà cụ hôm nay thế ? Sao bỗng dưng cứng đầu như ? Tóm , điểm hóa cộng thêm lừa phỉnh một hồi chẳng khác nào mù thắp đèn – tốn công vô ích ? Đây chẳng lẽ là đang ép lời thật?
Không ! Tuyệt đối thể lộ sơ hở mặt bà. Thế là, để bà cụ giữ bút tích thật của cụ Tề, Lãnh Thiên Việt làm nỗ lực cuối cùng: “Bà nội, loạn thế vàng ngọc, thịnh thế sưu tầm. Bà từng nghĩ tới, mấy chục năm nữa bức tranh của bà giá cả sẽ tăng vọt đến mức chính bà cũng dám tưởng tượng ?”
“Giá tăng vọt?” Bà lão “hì hì” : “Tốt quá! Cứ tăng mạnh ! Nếu thật sự thể tăng vọt, bà nội mới thể nở mày nở mặt, như mới chứ.” Bà lão cháu gái nhỏ đầy ẩn ý, lời bà thực mang hai tầng nghĩa.