Mà cô thể với bà cụ rằng bức tranh mấy chục năm sẽ trị giá hơn hai mươi triệu tệ. Hơn nữa, cô bây giờ thì bà cụ cũng sẽ tin, chắc chắn còn bảo cô đang mồm miệng ba hoa. , cô cảm thấy áy náy.
Cô nhớ rõ, bức “Ba Tiêu Thư Ốc Đồ” năm 2016 giá đấu giá lên tới hơn hai mươi triệu . Hai mươi triệu là con nhỏ, là tiền mà nhiều mấy đời cũng kiếm . Mình rõ ràng giá trị cao như mà vì sợ lộ sơ hở mà giấu bà, chắc chắn cứ nhớ tới là sẽ tự trách.
Lãnh Thiên Việt lúc cảm thấy vô cùng khó xử. Nếu cô là xuyên , giá trị bức tranh thì bao. Nghĩ đến đây, cô quyết định "điểm hóa" bà cụ một chút, xem bà thể đổi món quà khác tặng ông cụ .
“Bà nội, bức ‘Ba Tiêu Thư Ốc Đồ’ là tác phẩm thời kỳ đỉnh cao nhất của Tề Bạch Thạch nhỉ.” Lãnh Thiên Việt bắt đầu dẫn dắt từng bước.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu cũng hiểu về thư họa ?” Bà cụ lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng.
“Đương nhiên , cháu là tiểu thư khuê các, cháu từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, gì mà hiểu?” Lãnh Thiên Việt đắc ý bà cụ.
“Cũng ha! Bà quên mất cháu là tiểu thư khuê các .” Bà cụ càng thêm ngạc nhiên: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu giúp bà xem kỹ xem, bức tranh tặng cho bố chồng cháu đủ trang trọng ?”
“Bức tranh ... Bà nội kỹ nhé.” Để thuyết phục bà cụ, Lãnh Thiên Việt huy động tất cả tế bào nghệ thuật .
“Bức tranh là tác phẩm thời kỳ cuối đời của cụ Tề, thái độ sáng tác lúc là nghiêm túc nhất, phong cách chín muồi và giàu chất thơ. Bà nội xem, xử lý nghệ thuật của bức ‘Ba Tiêu Thư Ốc Đồ’ độc đáo, cây chuối màu xanh biếc bộ dùng mực nhạt phác họa, lá chuối chiếm gian lớn nhất. Dùng nét bút ngưng trọng phác họa nhà lầu, hình thành hiệu quả mãnh liệt lấy trắng tôn đen, lấy nhạt tôn đậm.”
Lãnh Thiên Việt thao thao bất tuyệt, bất động thanh sắc liếc trộm bà cụ.
“Bà nội, bà phát hiện , hai ngọn núi xa xa , một ngọn màu đỏ gạch, một ngọn màu xanh hoa, dùng lối vẽ đại tả ý xương. Nhìn qua hình đơn giản sắc đậm, gần như ký hiệu hóa. Phong cách vẽ độc nhất vô nhị mang cảm giác chấn động, khiến xem xong thấy tai mắt mới mẻ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1122-kien-thuc-thu-hoa-cua-lanh-thien-viet.html.]
Lời bình phẩm của Lãnh Thiên Việt đến mức bà cụ mắt tròn mắt dẹt.
*“Cô gái quả thực là một thiên tài nha! Mình tuy thích bức tranh , sưu tầm lâu như mà cũng kiến giải sâu sắc như nó!”*
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu từng thấy bức tranh , từng nghiên cứu nó ?” Bà cụ đầy mặt tò mò cộng thêm một dấu hỏi lớn.
*Bà cụ ... lắm chuyện thế.* Lãnh Thiên Việt đau đầu. Mình vì cho bà nên mới điểm hóa một chút, ngược bà tóm lấy buông ?
Để ứng phó với bà cụ kỳ quặc , cô tìm cách lấp liếm. Sớm thế nhiều, dù bà sưu tầm chắc chắn chỉ một bức tranh , tặng cũng chẳng . Hơn nữa, bà tặng cũng ngoài, là ông nội của lính, cũng là bố chồng của cô.
Nghĩ , Lãnh Thiên Việt dập tắt ý định ngăn cản. Dù bà cũng thiếu tiền, bà “vung tiền như rác” thì cứ tùy bà, miễn là bà vui là .
“Bà nội, bức tranh của bà thể...” Lãnh Thiên Việt định bức tranh tặng là vô cùng trang trọng, nhưng lời đến nửa chừng thấy . Vẫn lấp l.i.ế.m xong chuyện vì hiểu như . Bà cụ đang chằm chằm , giải thích đàng hoàng thì bà nảy sinh nghi ngờ mất.
Nhíu mày suy tư giây lát, Lãnh Thiên Việt nghĩ cách lừa phỉnh bà cụ: Lôi dì nhỏ làm bia đỡ đạn.
“Bà nội, bức tranh của bà cháu dì nhỏ qua , còn từng thấy ở chỗ dì bức tranh biến thể dùng màu khác với bức của bà nữa.”
Để lấp hố cho , Lãnh Thiên Việt chỉ lôi dì nhỏ , còn dạy cho bà cụ một bài giảng về tranh của Tề Bạch Thạch: “Bà nội, tranh của cụ Tề đa phần liên quan đến yêu cầu của khách hàng, phong cách của cụ là cùng một đề tài sẽ vẽ vẽ nhiều . Bức ‘Ba Tiêu Thư Ốc Đồ’ còn nhiều bức biến thể khác. Bức cháu thấy ở chỗ dì nhỏ chính là ‘Bạch Tiêu Sơn Cư Đồ’.”
Để lừa phỉnh bà cụ, lời dối của Lãnh Thiên Việt khiến chính cô cũng thấy ngại ngùng. Cô căn bản từng thấy tranh của Tề Bạch Thạch ở chỗ dì nhỏ. Hôm dì nhỏ mở mật thất, vì thời gian gấp gáp nên cô kịp xem kỹ. Cô hiểu rõ như là vì bố ở kiếp đều thích tranh của Tề Bạch Thạch, đặc biệt là cô. Để lấy lòng , bố cô chi tiền lớn sưu tầm bức ‘Bạch Tiêu Sơn Cư Đồ’ đó, nên cô mới thể nắm rõ giá trị của nó như lòng bàn tay.