Cảm giác sự việc đang chệch hướng, Lãnh Thiên Việt đỏ mặt kịch liệt phản đối: “Cái đồ lừa đảo lật lọng nhà , nãy còn cho em nếm thử thịt Đường Tăng, đầu đổi ý , thật hổ!”
“Việt Việt, ở đây Sư trưởng, chỉ ông xã thôi. Ồ đúng, chỉ mãng xà thôi.”
Hơi thở của Sư trưởng Cố trở nên dồn dập, lúc căn bản còn tâm trí để ý đến sự phản đối của bà xã nữa. Anh ôm lấy cô, đôi mắt tóe lên tia sáng xanh như sói đói, cả hai cùng ngã nhào trong chăn...
Lãnh Thiên Việt dở dở .
*“Chỉ thông minh của bay mất ? Sao chỉ lơ là một chút thôi mà để con sói xám chui lọt lỗ hổng ?”*
Sói xám nâng cấp thành mãng xà, chẳng là... Lãnh Thiên Việt cũng dám nghĩ tiếp nữa, hình nhỏ bé chút cứng đờ.
“Việt Việt, em thế? Phu quân cũng mãng xà thật, ngoan nào, sẽ dịu dàng.”
Cảm thấy bà xã chút căng thẳng, Sư trưởng Cố dám tiếp tục trêu chọc nữa. Anh dịu dàng dỗ dành, vuốt ve vỗ về... Lãnh Thiên Việt từ từ thả lỏng, tiếp tục làm làm mẩy mặc cả nữa, cô ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ “mãng xà”.
...
Hôm , Lãnh Thiên Việt lính gọi dậy.
Tuy “lao lực” cả đêm, Sư trưởng Cố vẫn tinh thần phấn chấn như thường. Sau khi chạy bộ và ăn sáng xong, nhận điện thoại của gọi tới. Chủ nhiệm Tạ bảo con trai hỏi ý kiến con dâu xem hai nhóc tì hôm nay thể cần về nhà trẻ .
Sư trưởng Cố tự ý quyết định, với là thể về, vì mai là Tết Dương lịch , thiếu một ngày . Nếu cứ đưa đón về thì cũng chút phiền phức.
Mẹ còn với , buổi lễ chào mừng ngày mai ông nội còn mời cả bà nội Cao và bố vợ , cả hai đều vui vẻ nhận lời .
Vốn dĩ, Sư trưởng Cố nỡ gọi bà xã dậy, tối qua cô phối hợp với sức như , chắc chắn là mệt nhẹ. chuyện nhóc tì nhà trẻ thể chậm trễ, chuyện ông nội mời bà nội Cao và bố vợ cũng quan trọng, cho nên bèn gọi cô dậy để báo cáo cả hai việc một thể.
“Chuyện nhóc tì đều tiền trảm hậu tấu , còn báo cáo cái gì nữa?” Lãnh Thiên Việt đầu tóc bù xù như tổ quạ, mắt ngái ngủ lính, chê làm chuyện thừa thãi.
Sau đó cô : “Ông nội mời bà nội Cao và bố em, đó là chuyện giữa các bậc trưởng bối, chúng cần xen .”
Lãnh Thiên Việt ý là: Cho dù lính báo cáo, cô cũng đoán trong buổi lễ chào mừng ngày mai, ông cụ chắc chắn sẽ mời bố cô và bà nội Cao. Hai , một là bố đẻ của cô, một là thông gia cũ mà ông cụ rõ tình cảm trong lòng, mời họ là chuyện đương nhiên.
Hơn nữa, nhà họ Quan làm Quân trưởng, ông cụ thể khoe khoang mặt cho . Còn về bà nội Cao, ông cụ chắc chắn là đ.á.n.h tiếng cho bà chút gì đó, nếu đợi đến lúc bà quan hệ huyết thống với mà kích động quá mức thì làm ?
Nghe bà xã lý, Sư trưởng Cố liên tục gật đầu: “ đúng đúng! Việt Việt em gì cũng đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1121-mang-xa-va-dau-dau-tay.html.]
* cái rắm!* Lãnh Thiên Việt trong lòng hừ nhẹ một tiếng. Tóm là biến thành con mãng xà, làm mệt đến đau lưng mỏi eo, giờ còn mặt mũi mà lải nhải.
Tuy nhiên, “mãng xà” ghét bỏ, tiếp tục lải nhải: “Việt Việt, với chuyện tối nay hai chúng về nhà để em tập văn nghệ .”
“Mẹ ?” Lãnh Thiên Việt lười biếng hỏi.
“Mẹ bà phụ trách thông báo cho Nho Ninh và Minh Châu, chắc chắn sẽ gọi Nho Ninh về nhà, đảm bảo làm lỡ việc em tập văn nghệ.” Sư trưởng Cố giống như học sinh tiểu học, báo cáo công việc tỉ mỉ sót một chi tiết.
“Vậy , em . Anh làm , tối chúng gặp ở nhà bố .”
“Được, sẽ cố gắng tan làm sớm một chút.” Sư trưởng Cố vui vẻ nhận lệnh.
Nói lấy một chiếc khăn lụa đặt tay bà xã: “Việt Việt, đến nhà bố đừng quên quàng cái cổ nhé.”
Hả? Sáng sớm tinh mơ, con mãng xà bỗng dưng ân cần thế? Nhìn chiếc khăn lụa trong tay, Lãnh Thiên Việt chút mơ hồ...
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Con mãng xà chắc chắn mưu đồ gì đây. Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của lính, Lãnh Thiên Việt bỗng nhiên hiểu , cổ chắc chắn "trồng dâu tây" .
Cầm gương soi, quả nhiên là .
“Cố Bắc Dương, thật đáng ghét! Anh lời giữ lời, còn bảo sẽ dịu dàng một chút, thế mà gọi là dịu dàng ?” Lãnh Thiên Việt ném mạnh chiếc khăn lụa mặt “mãng xà”: “Muốn quàng thì tự mà quàng, em quàng , cứ để cho thấy kiệt tác hổ của !”
Sư trưởng Cố cầm chiếc khăn lụa, dấu dâu tây vô tình để cổ bà xã, vẻ mặt càng thêm ngượng ngùng: “Việt Việt, đừng quậy mà, ngoan nào! Cái cổ thiên nga của em quàng khăn lụa là nhất đấy.”
Nói , giống như dỗ trẻ con, tự tay quàng khăn lên cổ cho bà xã.
“Bíp bíp... Bíp bíp...”
Lãnh Thiên Việt đang định giật khăn lụa xuống thì bên ngoài truyền đến tiếng còi xe Jeep. Sư trưởng Cố như tìm thấy cứu tinh, vội vàng nắm lấy tay bà xã: “Việt Việt, bọn Kim Thuẫn đến , làm đây. Bữa sáng để sẵn cho em , lúc ăn nhớ bảo Mã Đại Trụ hâm nóng .”
Nói xong, dịu dàng vuốt tóc cô, đó “bịch bịch bịch” chạy xuống lầu, dáng thẳng tắp, bước khỏe khoắn làm.
Anh lính , Lãnh Thiên Việt cũng lằng nhằng nữa, cô nhanh nhẹn dậy rửa mặt ăn cơm. Bữa Lãnh Thiên Việt ăn nhiều, lượng ăn gấp đôi bình thường.
Mã Đại Trụ cô, thần sắc chút khó hiểu: Chị dâu nhỏ sáng nay ăn khỏe thế nhỉ? Bình thường cũng thấy chị ăn nhiều như . Có vì Sư trưởng về nên chị vui vẻ, cảm giác thèm ăn cũng tăng theo ?
Biểu cảm che giấu của Mã Đại Trụ khiến Lãnh Thiên Việt cái là hiểu ngay. Cô ngượng ngùng, vốn định uống thêm nửa bát cháo nhưng đành thôi, chỉ l.i.ế.m khóe miệng cho đỡ thèm.