Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 1078: Cuộc Gọi Cho Ông Nội Quan

Cập nhật lúc: 2026-02-20 21:02:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đoạn, ôm chặt vợ định cưỡng hôn...

"Anh... cái đồ đại hôi lang đừng làm bậy, thế gọi là nghĩ lệch lạc ?" Lãnh Thiên Việt cuống cuồng, tay chân loạn xạ cào cấu một trận.

Sư trưởng Cố cào cấu đến mức càng thêm nóng lòng, trong lòng từng đợt sóng gió nổi lên. Thế là vội vàng xin tha: "Việt Việt, đùa nữa, chuyện chính sự nào. Em bảo nên gọi điện cho ai thì ?"

Đại hôi lang khôi phục vẻ nghiêm túc, Lãnh Thiên Việt mới ngừng cào cấu. "Gọi cho ông nội , ông độc một dễ đối phó."

"Được! Nghe lời phu nhân." Dỗ dành xong vợ, Sư trưởng Cố điện thoại của ông nội.

Ông cụ Quan vẫn ngủ, buổi tối ăn nhiều nên đang dạo trong phòng khách radio. Nhấc máy điện thoại của đứa cháu Binh vương, lập tức mắt ông sáng rực lên: "Bắc Dương, ông nội cũng đang chuyện với các con đây. Cứ ngỡ buổi tối các con gọi điện tiện, định để ban ngày mới gọi đấy."

Lúc ăn bánh mì ngâm nước lèo ở Đồng Thịnh Tường, ông cụ tuyên bố với vợ chồng con trai quyết định ấp ủ từ lâu: Phải nhân dịp Tết Dương lịch tổ chức một buổi lễ long trọng, chào đón cháu trai Binh vương và Minh Châu trở về nhà họ Quan. Tất cả những ai trong nhà họ Quan thể sắp xếp thời gian đều bắt buộc tham gia ngày hôm đó!

Hành động của ông cụ chỉ cho cháu trai cháu gái của tìm , mà còn cho họ thấy cháu trai Binh vương của xuất sắc thế nào, trác việt phi phàm . Còn khoe khoang cả cháu dâu nữa. Để họ rằng, cô cháu gái kết nghĩa biến thành cháu dâu Việt nhi , chỉ xuất chúng, năng lực, mà còn là một ngôi may mắn mang vận may liên tiếp cho nhà họ Quan. Sẵn tiện gõ đầu những kẻ tầm thường vô năng, và mấy kẻ thanh cao khắc nghiệt, mắt mọc đỉnh đầu trong họ.

Vợ chồng Quan Thị trưởng xong quyết định của ông cụ, vui mừng đến mức mỗi ăn thêm một bát bánh mì ngâm nước lèo nữa, no đến mức nấc cụt luôn. Khiến ông cụ ngừng nháy mắt với cháu gái nhỏ: *Nhìn xem, hai xem, ăn uống chẳng nể nang gì cả, cứ như từng tiệm bao giờ .*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1078-cuoc-goi-cho-ong-noi-quan.html.]

Cũng may là họ bỏ tiền túi , nếu , mỗi chừng còn thể ăn thêm hai bát nữa. Vợ chồng Quan Thị trưởng giả vờ như thấy gì, chỉ lo vui vẻ ăn uống. Con trai con gái đều như từ trời rơi xuống trở về nhà, ba còn để hai em mắt mặt , trong lòng họ đang vui lắm đây! Ăn nhiều một chút thì ? Có no thành chim cánh cụt cũng cả. Có con trai con dâu làm rạng rỡ tổ tông thế , cô con gái rượu hiểu chuyện ngoan ngoãn, họ hận thể cho cả thế giới .

Thế là hai vợ chồng ăn bày tỏ, ba sắp xếp thế nào, họ thực hiện thế nấy. Tạ Dục Ân còn tự nguyện xung phong, bà là dâu trưởng nên thể phụ trách thông báo cho . ông cụ từ chối. Lần ông đích thông báo cho từng nhà, còn bảo họ chuẩn quà gặp mặt cho . Lần đầu tiên chính thức gặp mặt đứa cháu trai thất lạc bấy lâu, làm chú làm thím thể tay . Con cái của họ nhờ cái họ Quan cần nỗ lực cũng công việc t.ử tế, còn cháu trai Binh vương của ông lớn thế từng hưởng một chút tài nguyên nào của nhà họ Quan cả. Ông cụ nhất định bắt các nhà đều "xuất huyết", bù đắp cho cháu trai.

Sư trưởng Cố trong bụng ông nội cũng ấp ủ những suy nghĩ vòng vo, ông chuyện bảo , vui vẻ : "Ông nội, ông chuyện gì mau cho con , con cũng chuyện báo cáo với ông đây."

Ông cụ: "..." Con cũng chuyện báo cáo ? Chuyện đó của con liệu xung đột về thời gian với chuyện ông định làm ?

Ông cụ cũng xuất quân ngũ, đương nhiên tầm quan trọng của chức vụ Sư trưởng. Cháu trai ông với tư cách là một Sư trưởng, chỉ phụ trách chỉ huy quân sự, đôn đốc giáo d.ụ.c tư tưởng, quan tâm đến hậu cần của sư đoàn, mà còn dành thời gian sâu cơ sở để cổ vũ sĩ khí. Huống hồ mới nhậm chức, đảm đương chức vụ bỏ nhiều thời gian và tâm sức hơn.

"Bắc Dương, con chuyện gì báo cáo với ông?" Ông cụ dựa mức độ quan trọng và khẩn cấp của sự việc để cân nhắc xem nên điều chỉnh thời gian .

"Ông nội, cũng chuyện gì quá quan trọng, chỉ là với ông một tiếng, thời gian tới con bận rộn quân vụ, thể thường xuyên liên lạc với ông , ông đừng vui nhé." Đầu dây bên Sư trưởng Cố chút ái ngại. Anh một tuần gọi điện cho ông nội , trong lòng ông nghĩ thế nào. Liệu thật sự giống như vợ , coi là kẻ vô ơn ?

"Bắc Dương, con định với ông chuyện thôi ? Ông còn tưởng là chuyện lớn gì cơ." Đầu dây bên ông cụ sảng khoái: "Không cả, con cứ lo việc quân vụ , chỉ cần ngày Tết Dương lịch thể nghỉ là ."

Ông cụ yên tâm , còn Lãnh Thiên Việt thì vểnh tai lên . Cô lính ôm trong lòng, lời của ông nội rõ mồn một. Tết Dương lịch thể nghỉ là ? Ông nội ý gì? Định làm đại sự gì đây?

Loading...