Họ đều còn là trẻ con, chút đối nhân xử thế vẫn hiểu rõ.
Cha vất vả lắm mới nhận con gái ruột, lòng đang mong mỏi khôn nguôi, họ thể thiếu tinh tế mà về nhà làm “bóng đèn” . Họ hưởng thụ tình cha như con đẻ suốt bao nhiêu năm qua, giờ là lúc nên nhường thời gian để em gái tận hưởng ấm tình . Vì , cả hai đều lấy lý do trực đêm để nhường gian cho vợ chồng nhỏ Lãnh Thiên Việt.
Cố sư trưởng đương nhiên lý do vợ và chị vợ về nhà, bởi vì hiểu hai hơn vợ . Không về là nhất, coi như bọn họ còn chút đối nhân xử thế. Nếu , hai cái bóng đèn cứ lù lù bên cạnh, nhạc phụ đại nhân cưng chiều con gái cũng thấy vướng víu chân tay.
Không ngoài quấy rầy, Cố sư trưởng tâm trạng cực . Đang định hưởng sái hào quang của vợ để đ.á.n.h chén một bữa no nê, chợt nhớ một chuyện...
Anh và vợ quên mất việc đốt lò sưởi ấm nhà mới (lễ tân gia). Hôm nay là ngày đầu tiên họ dọn nhà mới, vợ vốn là thích làm theo lẽ thường, lẽ cô để tâm chuyện , nhưng cảm thấy việc chuyển nhà quan trọng như thể làm qua loa. Sẵn dịp nhạc phụ đại nhân làm nhiều món ngon thế , mượn bàn tiệc để ăn mừng luôn?
Vừa lúc đến vợ mang theo rượu vang đỏ.
“Việt Việt, hôm nay là ngày chúng chuyển nhà, em bận rộn cả ngày, quên mất ?” Cố sư trưởng nhắc nhở vợ, về phía đồ đạc cô mang tới, ý lấy rượu chúc mừng.
“Phải , Việt nhi, chuyển nhà là chuyện lớn. Con xem, cha chỉ mải mong các con đến mà quên mất việc quan trọng .” Chưa đợi Lãnh Thiên Việt kịp phản ứng, cha cô nhanh nhảu lên tiếng.
Là một đàn ông thẳng tính từng cưới vợ, chuyện xã giao lễ nghi lẽ Lục quân trưởng rành lắm, nhưng ông đến từ tỉnh Lỗ – vùng đất của lễ nghĩa, nên việc chuyển nhà đốt lò sưởi ấm nhà để ăn mừng thì ông vẫn .
“Việt nhi, tối nay chúng uống rượu chúc mừng , hôm khác chọn ngày lành, cha sẽ sang đốt lò sưởi ấm nhà cho các con.” Lục quân trưởng con gái với vẻ mặt áy náy. Bà Cao còn nghĩ đến việc sang sưởi ấm nhà cho ông, mà làm cha như ông nghĩ đến cho con gái, thật là thiếu sót quá.
“Cha, uống rượu chúc mừng thì , còn sưởi ấm nhà thì thôi ạ.” Lãnh Thiên Việt tục lệ đó, nhưng cô thấy cần thiết.
Căn nhà họ dọn vốn là nơi cha từng ở, nơi đó tràn ngập dấu vết và thở cuộc sống của cha, ở trong đó chỉ ấm áp mà còn thấy an tâm, hà tất huy động làm lễ rình rang? Chưa kể, hôm qua khi bà nội Cao nhắc đến chuyện , cô một mực từ chối, khiến bà cụ tức giận mắng cô là đồ lễ nghĩa, hệ thống gì.
Giờ từ chối bà cụ mà để cha sưởi ấm nhà, bà chắc tức c.h.ế.t mất! Không khéo bà hùng hổ kéo quân đến tận cửa hỏi tội chứ. Lãnh Thiên Việt thực sự dám chọc “đóa hoa lạ” như bà cụ Cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1049-le-nghia-va-tinh-than.html.]
“Việt nhi, những chuyện thể bỏ qua, nếu bà nội Cao của con đòi đến sưởi ấm nhà cho cha?” Lãnh Thiên Việt vốn định nhắc chuyện bà cụ, ai ngờ cha tự lôi bà .
“Cha, bà nội Cao đến chỗ cha là để sưởi ấm nhà , bà làm bà mai cho trai, để đòi cha cái đầu heo lớn đấy.” Để tránh rắc rối chuyện sưởi ấm nhà, Lãnh Thiên Việt đành thật với cha.
“Hóa là ! Thế thì cha theo con, ba cha con uống rượu chúc mừng.” Hiểu mục đích thực sự của bà Cao, Lục quân trưởng càng vui vẻ hơn, hớn hở dậy lấy rượu trắng từ trong tủ , định rót cho con gái và con rể.
“Cha, cha và Việt Việt uống , con uống ạ.” Cố sư trưởng gạt ly rượu của .
Anh điều, kể từ uống cho nhạc phụ đại nhân gục ngã, nhạc phụ bao giờ ép uống rượu nữa, hôm nay chắc là do quá vui nên mới phá lệ. Cố sư trưởng làm nhạc phụ say khướt, càng khi tỉnh ông hối hận mà tìm cách “tính sổ” với .
Hơn nữa, thực sự hứng thú với rượu chè. Với tửu lượng hai cân rượu trắng say của , uống rượu đúng là lãng phí, thôi thì cứ để dành cho nhạc phụ thì hơn.
Thấy con rể gạt ly rượu, Lục quân trưởng chợt nhận quá đà, con rể là đang nghĩ cho ông, đang nhường nhịn ông đây mà.
“Bắc Dương, uống thì uống với Việt nhi, đến lúc đó đừng bảo cho uống nhé.” Rõ ràng trong lòng cảm kích con rể, nhưng ngoài mặt Lục quân trưởng vẫn giữ kẽ —— ai bảo ông là nhạc phụ chứ, lúc cần oai thì vẫn oai.
“Sẽ cha.” Cố sư trưởng liếc mắt thấu nhạc phụ. Anh thầm trong lòng: Hóa nhạc phụ cũng dùng chiêu trò, lúc then chốt còn tự tìm đường lui cho . Anh đón lấy chai rượu từ tay ông, rót đầy ly cho nhạc phụ.
Sau đó : “Cha, cha uống rượu trắng, để Việt Việt uống rượu vang đỏ.” Biết vợ thích rượu trắng, Cố sư trưởng mở sẵn chai rượu vang mang theo.
“Sao, các con còn mang cả rượu đến ? Việt nhi, con tốn kém ít ?” Lúc con gái và con rể cửa, Lục quân trưởng đang bận bày biện bàn ăn nên để ý họ mang theo túi lớn túi nhỏ.
“Cha, tốn kém gì ạ, chỉ là hôm qua con Cửa hàng Hữu nghị mua cho cha ít đồ dùng hàng ngày, sẵn tiện mua thêm chút rượu vang thôi.” Lãnh Thiên Việt rạng rỡ như hoa cha, giọng điệu nhẹ nhàng như mây bay.
Cô kiếm tiền giỏi như , tiêu chút tiền cho cha chỉ là tự nguyện mà còn thấy tự hào nữa! Cố sư trưởng cũng nghĩ như .