Quyết định mua sắm, mang hết những đồ điện gia dụng thể mua về nhà của cô, phần thiếu suy nghĩ.
Anh lính vì cưng chiều cô, việc đều thuận theo ý cô, nhưng mới lên chức Sư trưởng, cô là nhà của thủ trưởng cao nhất Sư đoàn C, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
Những món đồ điện gia dụng yêu thích đó, dù mua, cũng đợi một thời gian.
Đợi cho cơn sốt thăng chức của ba và lính qua hãy .
“Bà nội, bà nghĩ đến việc ba con và Bắc Dương ca ca mới thăng chức chuyển nhà, chúng mua chiếc tủ lạnh đắt tiền như về, sẽ khiến khác nghĩ thế nào ?”
Lãnh Thiên Việt ghé sát tai bà cụ thì thầm.
“Nghĩ thế nào? Lại tiêu tiền của họ, họ thích nghĩ thế nào thì nghĩ.”
Bà cụ tỏ vẻ đồng tình.
Lãnh Thiên Việt: “...”
Bà cụ bá đạo lên, đúng là sợ chuyện lớn nhỉ.
Có thể đừng oai phong như ?
“Bà nội, thể như . Nếu bà khác hiểu lầm ba con và Bắc Dương ca ca đang làm chuyện đặc biệt, hôm nay chiếc tủ lạnh chỉ mua cho bà thôi, hai nhà chúng con đều thể mua.”
Lãnh Thiên Việt câu một cách dứt khoát, cho phép phản bác.
Bà cụ thấy thái độ của cô nghiêm túc, lời lý, tiếp tục bướng bỉnh.
Chỉ mất hứng : “Hai nhà các con cần, bà cũng mua nữa.”
Lãnh Thiên Việt sốt ruột:
“Đừng mà, bà nội! Bà giống chúng con, bà mua hết những thứ trong Cửa hàng Hữu nghị , khác cũng quản .”
“Bà khó khăn lắm mới đến Cửa hàng Hữu nghị một chuyến, những thứ cần mua mua. Bà cứ làm một lèo cho xong, mua đủ cả tủ lạnh, tivi màu và máy giặt .”
Lãnh Thiên Việt cảm thấy, bà cụ lớn tuổi , nên để bà hưởng thụ cuộc sống.
Dù bà cũng thiếu tiền.
Hơn nữa, khả năng , thể lãng phí đặc quyền mà giám đốc Thịnh cho .
“Bà nội, quyền dùng, quá hạn sẽ mất. Cháu gái của bà bây giờ cách giúp bà mua những thứ , nếu bà mua, qua cái làng sẽ cái quán nữa .”
Lãnh Thiên Việt ngừng thuyết phục bà cụ.
Bà cụ: “...”
Cũng đúng!
Cháu gái bản lĩnh , những thứ khác tiền cũng mua , tại mua?
Không mua chính là đồ ngốc!
Mình thiếu tiền, tiêu thì giữ làm gì?
Trước đây còn nghĩ sẽ tích góp thêm của cải cho cháu gái, bây giờ xem , những suy nghĩ đó thừa thãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1046-co-quyen-khong-dung-la-do-ngoc.html.]
Cháu gái giống như một cỗ máy kiếm tiền, căn bản cần lo lắng.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, chúng đến ngân hàng rút tiền .”
Thời đại tủ lạnh, tivi màu, máy giặt đều là hàng xa xỉ. Cửa hàng Hữu nghị bán là hàng nhập khẩu, ba thứ cộng hơn một vạn đồng.
Bà cụ lúc đến tuy mang theo ít tiền, nhưng để mua ba món đồ lớn vẫn còn thiếu khá nhiều, may mà lúc đến bà mang theo một cuốn sổ tiết kiệm.
“Rút tiền gì chứ? Bà đếm xem trong túi mang bao nhiêu, còn cháu ứng cho bà, bà trả cháu là .”
Lãnh Thiên Việt liếc chiếc túi mà dì Vân đang xách, ước chừng bên trong ít nhất năm cọc tiền “Đại đoàn kết”, thêm năm cọc nữa là đủ.
“Cháu lấy tiền? Lại Tôn Ngộ Không mà biến .”
Bà cụ mặt đầy dấu hỏi cháu gái tay , lời khoác lác của cô làm cho ngơ ngác.
*Cái đồ đắn , học thói c.h.é.m gió?*
“Bà nội, bà đừng coi thường khác nhé. Cháu gái của bà tuy Tôn Ngộ Không, nhưng biến tiền thì dễ lắm.”
Lãnh Thiên Việt hì hì bà cụ: “Bà chờ nhé, tiền sẽ giao tay bà ngay thôi.”
Nói xong, Lãnh Thiên Việt đến quầy t.h.u.ố.c của , mượn 5000 đồng từ quầy, và giấy vay nợ.
Tuy việc kinh doanh là của , nhưng Lãnh Thiên Việt nay sổ sách luôn rõ ràng.
Quầy t.h.u.ố.c của cô hiện bốn , một chuyên quản lý sổ sách, tiền vài ngày nữa cô sẽ trả .
“Bà nội, tiền biến .”
Lãnh Thiên Việt đưa 5000 đồng tay bà cụ, bà mới bừng tỉnh – quên mất cái đồ đắn còn cửa hàng ở đây.
“Thảo nào cái đồ đắn nhà ngươi dám c.h.é.m gió, thì ngươi cũng thể so sánh với Tôn Ngộ Không nhỉ.”
Bà cụ mắt đầy vui mừng nhận tiền, chớp mắt mua ba món đồ điện gia dụng coi là xa xỉ phẩm thời đại – tủ lạnh, tivi màu, máy giặt.
Sau đó, bà mua cho Lục quân trưởng một bộ ấm t.ử sa, còn mua một ít bánh ngọt, sô cô la các loại.
Lãnh Thiên Việt thì mua cho ba một chiếc máy ghi âm Sanyo, một chiếc áo len cashmere hiệu Tuyết Liên, cùng với đồ lót và các loại quần áo bó sát, cũng như đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Cô còn mua đủ những thứ trong danh sách mua sắm của Mã Đại Trụ.
...
Lo xong chuyện nhà đẻ, Lãnh Thiên Việt nhớ , từ lúc nhận cha đến giờ, cô gần một tuần liên lạc với nhà chồng.
Ông nội và ba chồng cũng làm phiền hai vợ chồng.
Họ nghĩ điều, nhận cha ruột bắt đầu thờ ơ với nhà chồng ?
Có nên đến khu nhà Thành ủy, với chồng và xem mấy ngày nay bận gì, tiện thể rủ em chồng, ngày mai cùng đến chỗ ba ?
Lãnh Thiên Việt đ.á.n.h lái, bật đèn xi nhan, rẽ con đường dẫn đến nhà chồng...
Sắp đến khu nhà Thành ủy, cô đột nhiên đổi ý định – thôi, vẫn là nữa.
Dù cũng điều , đợi lo xong chuyện nhà đẻ giải thích với nhà chồng .
Hơn nữa, mời em chồng đến nhà ba vẻ thích hợp lắm. Mời cô thì mời cả Ngô Bân, nếu và chị hai cùng Lục Niệm Niệm đều đôi cặp, chỉ cô lẻ loi một , cảnh tượng khó tránh khỏi chút khó xử.