“Em...” Từ Tiểu Phi chọc ghẹo đến đỏ bừng mặt, lao cù lét cô em gái một trận: “Chị cho em cái tội mặt càng ngày càng dày, chị cho em cái tội mồm mép lanh lợi .”
Lãnh Thiên Việt cù đến cong như con tôm, xin tha nghiêm túc : “Chị hai, em dám nữa. Chuyện gặp mặt gia đình cứ thế mà định nhé, em còn nhiều việc làm, ngay đây.” Nói xong, cô bỏ chị hai, lái xe chạy mất...
Điểm dừng chân tiếp theo của Lãnh Thiên Việt là nhà họ Cao. Chuyện ngày mai thể thiếu bà nội Cao . Cô bà cụ kiếm một “phần thưởng lớn” từ bố để bà cảm giác thành tựu.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu đến mà chào hỏi gì ?” Bà cụ thấy cháu gái nhỏ, mặt lập tức nở hoa, đó ngừng quanh sân: “Hai đứa nhỏ , chỉ một cháu?” Hôm nay là thứ Bảy, thường là ngày hai đứa nhỏ đến chỗ bà.
“Bà nội, cháu đến chỗ bà còn cần chào hỏi ? Cháu đến ăn chực tạm thời ?” Lãnh Thiên Việt như một đại lão phịch xuống ghế sofa, vắt chéo chân, khách khí uống . Sau khi uống hai chén mới : “Bà nội, bà nhớ nhầm , ông nội cháu lúc hẹn với bà là hai đứa nhỏ tối thứ Bảy mới đến, bà đừng giành suất mãi thế chứ?”
“Cháu... cái đồ vô lương tâm, cái gì mà giành suất? Sao chuyện cứ như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ? Đến ăn chực còn ăn chực cả bản lĩnh ?” Bà cụ chọc một ngón tay trán đứa cháu: “Dù thì hai đứa nhỏ cũng sẽ đến, đến ban ngày buổi tối khác gì ?”
Nói xong, bà vui vẻ gọi Hà Tiểu Vân: “Tiểu Vân, làm thêm nhiều món ngon , để đứa vô lương tâm ăn no chọc tức tiếp.”
Lãnh Thiên Việt ôm chặt cánh tay bà làm nũng: “Bà ghét cháu đến ăn chực mà chào hỏi ? Còn làm món ngon gì nữa?”
Từ khoảnh khắc cha cô thấy bà cụ với vẻ mặt thất thần ngày nhận cha, Lãnh Thiên Việt cơ bản khẳng định cô và bà quan hệ huyết thống. Bà thể là bà cô của cô, cũng tương đương với vợ của cha cô. Vì , cô càng đưa bà đến mặt cha để hai bồi đắp tình cảm.
“Bà nội, bà đừng bận tâm đến hai đứa nhỏ nữa, chồng cháu chăm sóc . Bà hãy quan tâm đến bản .” Lãnh Thiên Việt ôm vai bà cụ, hì hì : “Cơ hội để bà thể hiện bản đến , đừng bỏ lỡ nhé.”
Cơ hội để thể hiện ? Bà cụ ngớ —— già , gì mà thể hiện chứ?
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu thể rõ ràng hơn ? Có gì bà bỏ lỡ thì mau !” Bà cụ thẳng , ánh mắt nghi hoặc sốt ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1044-ba-moi-cao-ra-tay.html.]
“Bà nội, bà thể hiện thật nhé, thể hiện thể kiếm một cái đầu heo lớn (phần thưởng hậu hĩnh), cháu và dì Vân sẽ thơm lây.” Lãnh Thiên Việt cố ý giữ bí mật.
Kiếm đầu heo lớn? Kiếm của ai? Mắt bà cụ sáng rực lên: “Kiếm của trai cháu, kiếm của Ngô Bân?”
“Bà đoán xem.”
“Cháu... cái mà đoán ? Cháu chọc tức bà ?” Bà cụ bật dậy khỏi ghế sofa, tiện tay vớ lấy cái chổi lông gà làm vẻ đ.á.n.h .
“Chuyện nhỏ thế mà cũng đoán , uổng cho bà còn tự xưng là thông minh.” Lãnh Thiên Việt giật lấy cái chổi lông gà ném sang một bên, hì hì ấn bà cụ xuống, vỗ vỗ vai bà: “Kiếm của trai cháu.”
Sau đó, cô kể tỉ mỉ chuyện ngày mai chị hai sẽ gặp mặt gia đình và bố cô sẽ mời khách. Tiếp đó trêu chọc: “Bà sớm giành làm bà mối cho trai cháu và chị hai ? Cơ hội đến đấy, bà phát huy thật nhé! Hai thành đôi đều trông bản lĩnh của bà đấy. Đến lúc đó bà đừng tuột xích nhé.”
“Tôi tuột xích ư? Cũng xem là ai.” Bà cụ liếc xéo hai cái, bĩu môi trách móc: “Chỉ ba hoa! Chuyện lớn như bây giờ cháu mới ?”
Làm bà mối đối với bà cụ chỉ là chuyện nhỏ. Điều bà quan tâm là chuyện bố của cháu gái nhỏ chuyển nhà. Nhà chuyển , ngày mai mời khách mà bây giờ mới , bà còn kịp chuẩn gì ?
“Còn sợ tuột xích, cháu mới là tuột xích đấy! Có chuyện sớm, ‘tắc đ.í.t mới nhớ đào hố xí’, cháu làm việc đáng tin cậy thế hả? Hừ!” Bà cụ chu môi giận dỗi.
“Chuyện ngày mai, hôm nay muộn ?” Lãnh Thiên Việt phục.
“Sao muộn? Bố cháu chuyển đến quân khu đại viện, chuẩn một chút để ‘làm ấm nhà’ cho ông ? Bà nội già , lẽ nào chút lễ nghĩa nào?” Nhớ đến bố của cháu gái cô độc một , phụ nữ lo việc nhà, trái tim bà cụ hiểu thắt . Bà nghiêm túc nhắc nhở: “Cháu cũng thể tay ! Phải mua hai món đồ tươm tất một chút mang theo.”
“Cháu cũng mua đồ ? Bà nội, cái gì gọi là đồ tươm tất? Cháu mà mua? Sẽ là thịt cá đấy chứ?”