Lãnh Thiên Việt kiêu ngạo lính: “Sao thế, ? Muốn làm phản, khởi nghĩa ?”
“Nghe chứ, chứ! Đâu dám .”
Vợ lôi cả nhà ngoại , còn dùng từ “khởi nghĩa” để ví von, Sư trưởng Cố lập tức nhũn chân. Tiểu yêu tinh từ khi nhận cha, bố là Quân trưởng chống lưng nên gan cũng to , hở một tí là lấy nhà ngoại dọa .
“Việt Việt, em gì thì mau , phu quân đang rửa tai lắng đây.”
Sư trưởng Cố lúc làm gì tâm trí vợ chuyện phiếm, chỉ ngủ sớm thôi. Ngày mai rời khỏi đây , trong lòng chút lưu luyến nỡ. Căn nhà tuy đơn sơ nhưng chứa đựng quá nhiều ký ức ngọt ngào hạnh phúc của hai .
Đêm động phòng hoa chúc thực sự của và vợ là ở căn nhà , chiếc giường . Anh từ một gã trai tơ chẳng gì trở thành một đàn ông thực thụ, vợ từ một thiếu nữ ngây thơ trở thành một phụ nữ chín chắn, tất cả đều diễn tại đây.
Cảnh tượng vợ gặm vai , mắng là “đại hôi lang”, khi cô đầu tóc bù xù như tổ gà, hoảng loạn che đậy những vết đỏ thắm giường, dáng vẻ thẹn thùng ngây ngô đó là ký ức trân quý nhất đời . Đêm cuối cùng ở đây, trải nghiệm dư vị tuyệt vời đó một nữa, để vẽ nên một dấu chấm hết hảo cho đoạn đời hạnh phúc .
“Làm gì mà vội thế? Có thì cũng từ từ, em cái đài thu thanh mà cứ vặn nút là phát tiếng ngay .”
Lãnh Thiên Việt vốn vô tư, chẳng hề “đại hôi lang” thâm tình đang xúc động, cô lườm hai cái sắc lẹm.
“Được , chậm thôi, chậm thôi.”
Sư trưởng Cố cái đồ lương tâm cứ hễ chăn là chỉ thông minh giảm sút. Sợ lỡ làm tiểu yêu tinh nổi giận, cô mà dở chứng chỉ huy thì tốn bao tâm tư dỗ dành. Vì dám làm trái ý cô, chỉ đành cẩn thận chiều chuộng.
Kỹ năng “dỗ vợ” của Sư trưởng Cố ngày càng tiến bộ. Được vuốt ve thuận lông, Lãnh Thiên Việt dở chứng nữa, cô thu hồi cái lườm, áp mặt lồng n.g.ự.c vững chãi của , hớn hở : “Bắc Dương ca ca, chuyện là thế , hôm em tìm chị hai.”
Sau đó, cái miệng nhỏ nhắn cứ thế “liên thoắng”, báo cáo rõ ràng từng việc về mục đích tìm chị hai và chuyện cả thăng chức mời khách.
“Anh cả cũng thăng chức ?”
Sư trưởng Cố lộ rõ vẻ vui mừng. Anh và ông rể hờ tuy mới gặp một nhưng ấn tượng cực kỳ . Đó là một đàn ông ưu tú, đầy tài năng, đầu óc tỉnh táo và tố chất chính trị chuẩn mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1040-dem-cuoi-o-can-nha-cu.html.]
“ ! Chức Phó chủ nhiệm Văn phòng Nghiên cứu Chính sách thành phố của cả bỏ chữ ‘Phó’ .”
Nhắc đến ông trai phẩm cách cao thượng, học vấn uyên thâm, Lãnh Thiên Việt đầy vẻ tự hào: “Hôm khai trương cửa hàng quần áo, em và cả hẹn ước, nếu lên chức chính thức thì để em ‘chặt chém’ một bữa trò. Thời gian qua mới nhậm chức, bận rộn tối mày tối mặt, mãi mới sắp xếp thời gian.”
Nói đoạn, Lãnh Thiên Việt nghĩa khí vỗ vai lính: “Xét thấy là thủ trưởng cao nhất của Sư đoàn C, quân vụ bận rộn, sợ làm mất thời gian của nên em tự ý quyết định, gộp bữa tiệc cả mời khách và bữa tiệc bố em mời khách cùng một ngày. Đến lúc đó cùng đến quân khu đại viện đoàn tụ, sẵn tiện mừng nhà mới cho bố em luôn.”
“Trước khi bàn bạc với , em dám định ngày cụ thể. Nếu tuần bắt đầu bận rộn thì cứ định cuối tuần . Mai em gọi điện với bố một tiếng, đó thông báo cho chị hai và vợ chồng cả.”
Vừa , Lãnh Thiên Việt với tư cách là tổ chức bắt đầu phân công nhiệm vụ: “Anh chịu trách nhiệm thông báo cho ông trai hờ , còn thông báo cho Triệu Thông thì tự cân nhắc. Lục Niệm Niệm thì cần lo, hôm đó cô chắc chắn nhà.”
Nhắc đến cô chị gái hờ, Lãnh Thiên Việt hừ lạnh một tiếng: “Được theo bố ở nhà lầu dành cho tướng lĩnh, lúc chắc cô đang sướng đến phát điên .”
Lãnh Thiên Việt một hồi dài, báo cáo xong xuôi việc. Sư trưởng Cố xong, vỗ tay khen ngợi bôm bốp: “Tất cả theo phu nhân sắp xếp, phu nhân làm việc yên tâm.”
“Bắc Dương ca ca, câu của mà giống mấy ông chú sến súa thế nhỉ? Đừng gọi em là phu nhân, gọi thế làm em già đấy.” Lãnh Thiên Việt mặn mà gì với danh xưng đó.
Sư trưởng Cố: “...”
Ông chú sến súa là ý gì? Anh giống ông chú ?
Sư trưởng Cố sờ lên khuôn mặt điển trai, sạch sẽ với đường xương hàm rõ nét, ngơ ngác vợ —— ông chú nào trẻ trung trai, sạch sẽ tỏa nắng, tràn đầy sức sống như thế ? Tiểu yêu tinh thật cách mỉa mai .
Sư trưởng Cố thầm một tiếng, lật đè tiểu yêu tinh xuống . Một bàn tay lớn siết chặt vòng eo thon nhỏ, tay đỡ lấy đầu cô, buông một câu: “Vậy để ông chú dạy em cách ‘gặm’ thế nào nhé”, hôn mạnh lên đôi môi nhỏ hồng hào của cô...
lúc trải nghiệm dư vị của đêm động phòng, đồng chí Cố Bắc Dương cho vợ nửa cơ hội phản kháng mặc cả, trực tiếp thẳng vấn đề chính...
Ngày hôm , khi Lãnh Thiên Việt tỉnh dậy, chỉ cả rã rời mà cổ còn xuất hiện thêm mấy “dấu quả dâu tây” đỏ chót.
“Hừ, cái đồ đại hôi lang thối tha, bá đạo quá thể! Mình chỉ đùa một câu thôi mà dám... dám trơ trẽn đến mức .”