Lãnh Thiên Việt những lời nịnh nọt của lính làm cho chút ngượng ngùng.
Đột nhiên nhớ một chuyện, việc sáp nhập xưởng diêm chẳng nên bắt đầu tiến hành ?
Xử lý sớm chuyện thì Bộ trưởng Lưu sẽ đau đầu nữa, đám phụ nữ ở xưởng diêm ngày nào cũng việc làm thì sẽ còn thời gian để buôn chuyện cãi vã nữa.
Đã làm phu nhân Sư trưởng thì giác ngộ tư tưởng của cô cũng nên cao hơn một chút.
Dọn dẹp đống hỗn độn ở xưởng diêm cũng là đang tận lực giúp lính giải quyết khó khăn.
“Bắc Dương ca ca, chuyện xưởng diêm, khi nào bảo Bộ trưởng Lưu tìm Triệu Thông để bàn giao?”
Đã hứa với ông già béo ngày nhận cha, chỉ cần Sư bộ đưa quyết định, sẽ dọn dẹp đống hỗn độn ở xưởng diêm, thì mau chóng hành động thôi.
“Việt Việt, em thực sự nghĩ kỹ là tiếp nhận đám phụ nữ ở xưởng diêm đó ?”
Sư trưởng Cố đương nhiên , vợ dọn dẹp đống hỗn độn ở xưởng diêm là để ủng hộ công việc của .
Ổn định là nền tảng vững chắc nhất cho sức chiến đấu của quân đội.
Các quân tẩu việc làm, thể cải thiện điều kiện gia đình, thể định hậu phương cho đàn ông.
Điểm với tư cách là một Sư trưởng hiểu rõ hơn ai hết, nhưng vợ vì đám đó mà lao tâm khổ tứ.
Anh vẫn đại công vô tư đến mức vì công việc mà thể hy sinh cả vợ .
Vạn nhất vợ đám đàn bà chua ngoa đó làm cho tức đến mức chuyện gì thì ?
“Bắc Dương ca ca, em nghĩ kỹ hết .”
Hiểu chồng ai bằng vợ, Lãnh Thiên Việt hiểu ngay tâm tư của lính, đang lo lắng cho .
Cảm động xong, cô vỗ vỗ tay , tự tin : “Anh yên tâm, đối phó với mấy bà thím thích buôn chuyện đối với em chỉ là chuyện nhỏ. Em đảm bảo sẽ thu phục họ ngoan ngoãn, lời răm rắp.”
“Vậy , nếu em nghĩ kỹ, sẽ bảo bộ phận hậu cần họp nghiên cứu một chút, đó để Bộ trưởng Lưu và Triệu Thông bắt tay xử lý việc .”
Vợ nhiệt tình như , Sư trưởng Cố cảm động đến mức gì cho .
Anh cảm thấy lúc gì cũng là thừa thãi, chỉ thể dùng hành động thực tế để bày tỏ.
Ăn cơm xong, đôi vợ chồng trẻ cùng bắt tay việc, sắp xếp bộ những thứ cần mang , chỉ chờ ngày mai chuyển nhà.
Nằm trong chăn, Sư trưởng Cố với vợ rằng từ tuần , sẽ bắt đầu mạnh tay chấn chỉnh Sư đoàn C.
Tân quan nhậm chức ba mồi lửa, đốt ba mồi lửa cho thật .
Nếu sẽ phụ lòng bồi dưỡng tận tâm của bố vợ, cũng như kỳ vọng của thủ trưởng quân khu dành cho .
“Việt Việt, khi bận rộn, đôi khi buổi tối thể sẽ về nhà, hy vọng em thể thấu hiểu.”
Sư trưởng Cố ôm chặt vợ một kẽ hở, vẻ mặt đầy áy náy —— cứ là thế , chút phép nhỉ.
“Bắc Dương ca ca, cứ mặc sức bận việc của , em thấu hiểu trăm phần trăm, bất kỳ ý kiến gì.”
Lãnh Thiên Việt gật đầu đồng ý dứt khoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1039-phu-nhan-su-truong-va-ba-moi-lua.html.]
Cô , cá và tay gấu thể cả hai.
Trong khi tận hưởng vinh quang của phu nhân Sư trưởng, bản chắc chắn sự hy sinh.
Hơn nữa, lính buổi tối về nhà cũng chẳng gì to tát, cô còn thể tranh thủ nghỉ ngơi một chút, nếu sẽ tình yêu cuồng nhiệt của làm cho nghẹt thở mất.
Sư trưởng Cố: “...”
*Sao vợ chuyện về nhà vẻ chẳng quan tâm mấy, thậm chí còn vui vẻ là thế nào?*
*Đồng ý cũng quá dứt khoát đấy?!*
*Cái đồ lương tâm là dùng chán , định “dùng thì tiến, dùng thì lùi” ?*
“Việt Việt, cảm thấy, đối với em, dường như cũng mà cũng chẳng thế nhỉ?”
Sư trưởng Cố cảm giác trái tim mong manh tổn thương...
“Anh...”
Lãnh Thiên Việt “tặc” một tiếng đầy vẻ đau răng.
Sau đó cô chỉ mũi lính : “Sư trưởng Cố, thể đừng ấu trĩ như ? Có trẻ con ba tuổi .”
“Ai bảo cũng mà cũng chẳng ? Anh bận quân vụ buổi tối về, chẳng lẽ em thể ngăn cản ? Lãnh Thiên Việt em bá đạo vô lý đến mức đó ?”
Lãnh Thiên Việt bắt đầu nâng quan điểm:
“Thiên chức của quân nhân là phục tùng mệnh lệnh, thiên chức của quân tẩu bắt buộc là ủng hộ đàn ông của . Em ủng hộ dứt khoát như , còn chụp mũ lung tung? Cố tình kiếm chuyện đúng ?”
Lãnh Thiên Việt chỉ mũi chồng thẳng tính xong bắt đầu bóp cằm .
“Xin phu nhân, là , nghĩ lệch lạc . Em hào phóng đại độ, ủng hộ đại công vô tư như , nên suy nghĩ lung tung.”
Sư trưởng Cố đầu hàng sự mồm mép của phu nhân, cù lét vợ : “Hay là em trừng phạt một chút .”
Lãnh Thiên Việt cù đến mức quờ quạng: “Ai thèm chấp , cứ như trẻ con ba tuổi .”
“Phu quân là trẻ con ba tuổi ? Chẳng qua chỉ là lỡ lời một chút thôi mà.”
Sợ vợ xù lông, Sư trưởng Cố vội vàng biện minh ôm chặt cô dỗ dành: “Việt Việt, còn sớm nữa, chúng đừng nhảm nữa, mau ngủ thôi, mai còn dậy sớm chuyển nhà.”
Vừa dỗ dành, Sư trưởng Cố tay giúp vợ cởi quần áo.
“Đợi , mà vội vàng thế? Em còn chuyện xong .”
Lãnh Thiên Việt dùng sức đẩy cái vuốt lớn của lính .
“Muộn thế còn chuyện gì nữa?”
Cơ mặt Sư trưởng Cố giật giật.
Vợ cứ đến lúc mấu chốt là chuyện để , làm “chuyện đó” thì cũng đổi chiêu mới chứ?
Cứ lặp bài cũ thì sức thuyết phục gì , đúng là lãng phí thời gian cộng thêm nước bọt.
“Sư trưởng Cố, nghĩ vớ vẩn cái gì đấy? Chuyện em là liên quan đến nhà ngoại.”