“Được ạ, chú ba, chú thả cháu xuống.”
Nhóc con tuy bám , nhưng vẫn lời.
“Việt Việt, làm nhiều món thế , vất vả lắm ?”
Sư trưởng Cố bàn ăn, cả bàn món ngon thích ăn, đau lòng nắm lấy bàn tay nhỏ của vợ.
“Bắc Dương ca ca, thế gì vất vả? Anh ngày nào cũng làm cũng vất vả.”
Lời của binh ca ca khiến Lãnh Thiên Việt cảm thấy ngại.
Thời đại , vợ nhà ai mà nấu cơm? Kiểu như cô chờ ăn, ít càng ít.
Sư trưởng Cố nghĩ .
Anh từng , chỉ cần ở nhà, đều do nấu cơm, Cố Bắc Dương hứa, thể tùy tiện nuốt lời?!
“Việt Việt, em bận rộn làm ăn, còn chăm sóc hai đứa nhỏ, chuyện nấu cơm đừng quản nữa, chỉ cần thời gian, vẫn là để làm, thời gian thì để nhân viên công cần làm.”
Sư trưởng Cố gắp thức ăn cho vợ, hứa hẹn: “Sau khi chuyển nhà, Sư bộ sẽ sắp xếp cho một nhân viên công cần, đến lúc đó dạy , để cố gắng nấu cơm theo khẩu vị của em.”
Lãnh Thiên Việt: “...”
Binh ca ca chuyện gì cũng nghĩ cho , cần tri kỷ thế ?
Tri kỷ đến mức cô cũng sắp đỡ nổi !
“Bắc Dương ca ca, em tay chân, nhảy nhót tưng bừng, để khác nấu cơm làm việc nhà sẽ ngại lắm.”
Lãnh Thiên Việt gượng.
Trong nhà bỗng dưng lòi một nhân viên công cần trạc tuổi , cô nghĩ thôi thấy tự nhiên.
“Việt Việt, cái gì mà ngại, nhà khác đều thế cả, quen là .”
Sư trưởng Cố ăn vỏ sủi cảo cho vợ, khai thông cho cô.
“Được , em sẽ hưởng ké phu quân, yên tâm thoải mái hưởng thụ đãi ngộ của Sư trưởng phu nhân.”
Lãnh Thiên Việt đầy mắt binh ca ca.
Nếu hai đứa nhỏ ở đó, cô sẽ khách khí lao tới, ôm lấy ông chồng tuyệt thế "gặm" một trận.
Đoàn trưởng Cố vợ đến mức tâm thần d.a.o động, ghé sát cô, c.ắ.n tai cô nhỏ: “Việt Việt, đùa nữa, ăn cơm sớm chút, để còn nghỉ ngơi sớm.”
Khuôn mặt nhỏ của Lãnh Thiên Việt "bừng" đỏ lên, cô đương nhiên hiểu ý của "nghỉ ngơi sớm".
Có điều, cô xong cũng giống như đây xù lông nhím lên.
Hôm nay là ngày đặc biệt, cô làm mất hứng, cô cố gắng chiều theo ý binh ca ca.
“Được , Sư trưởng Cố, nương t.ử tuân lệnh, uống xong hai ly rượu thì nghỉ ngơi.”
Lãnh Thiên Việt nâng ly rượu lên, tươi như hoa binh ca ca, nhấp một ngụm lớn.
Ơ? Vợ hào sảng thế?
Thấy vợ uống rượu ngụm lớn, Đoàn trưởng Cố bỗng nhận , biểu hiện chút nóng vội .
Đã là ăn mừng một chút, quên mất?
Nóng lòng đợi như , dọa vợ sợ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1031.html.]
“Việt Việt, uống chậm thôi.”
Nhận , Sư trưởng Cố thu ngọn lửa trong mắt, đè nén sự nóng lòng trong lòng xuống.
Vẻ mặt ngượng ngùng vợ : “Việt Việt, phu quân chút nóng vội , quên mất chuyện ăn mừng, nào, bồi em uống cho đàng hoàng hai ly.”
Nói , Sư trưởng Cố uống cạn ly rượu của .
Lãnh Thiên Việt "phụt" thành tiếng: “Sư trưởng Cố, tửu lượng hai cân rượu trắng say của bồi em uống hai ly, em chẳng sẽ say thành đống bùn nhão ?”
Cười xong, Lãnh Thiên Việt bỗng cảnh giác – *Binh ca ca hình như chút bình thường nha.*
*Có nhân lúc hôm nay vui vẻ chuốc say , để rượu lời , hiện nguyên hình ?*
*He he, Lãnh Thiên Việt cô mới mắc bẫy !*
*Trước khi nghĩ kỹ nên thẳng thắn phận , nhất định giấu kỹ cái đuôi.*
“Bắc Dương ca ca, nghỉ ngơi sớm ? Sao bồi em uống hai ly?”
Lãnh Thiên Việt cố ý dùng ánh mắt quyến rũ binh ca ca, truyền đạt cho ý tứ là: Anh nóng vội nữa, em thì làm thế nào?
“Việt Việt, ...”
Sư trưởng Cố vợ hiểu lầm , còn nghĩ lệch lạc sự việc, câu hỏi và ánh mắt của cô làm cho ngơ ngác.
Rượu nên tiếp tục uống ?
Tiếp tục uống lỡ việc ?
Không uống, thì trái với ý ăn mừng một chút của vợ, tiếp tục uống, vợ lỡ uống say thì ?
Cô mà uống say là đủ trò, sẽ sức giày vò khác.
Sư trưởng Cố do dự vợ, bước tiếp theo nên tiến hành thế nào.
Lãnh Thiên Việt bộ dạng ngơ ngác của , cố nhịn – *Nhóc con! Muốn lừa bà đây mắc bẫy, cũng xem chị đây là ai?*
*Vì hôm nay là ngày đặc biệt, vốn định chiều theo ý , thì , lúc thì hoa sen, lúc thì mẫu đơn, chơi trốn tìm với .*
*Được thôi, bổn cô nương chiều!*
*Xem ai chơi ai?*
Vì sự nóng vội và quyết sách sai lầm của binh ca ca, Lãnh Thiên Việt những nghĩ lệch lạc, mà cả đầy phản cốt cũng kích thích lên.
Sư trưởng Cố hổ là Binh vương tâm cơ thâm trầm, một thoáng do dự, nhanh chóng điều chỉnh chiến lược.
Tung tuyệt chiêu thử thắng đó, ánh mắt thâm tình, ánh mắt quyến luyến vợ, nhu tình mật ý : “Việt Việt, uống thì đừng uống nữa, thăng chức thôi mà, gì mà ăn mừng.”
Ý của Sư trưởng Cố là: Em nghỉ ngơi sớm, cầu còn , cam tâm tình nguyện phụng bồi.
Lãnh Thiên Việt dòng điện phóng trong mắt làm cho cả tê dại, giẫm lên chân nhỏ: “Sư trưởng Cố, bớt phóng điện , đắn chút, trẻ con đang bên cạnh đấy.”
Sư trưởng Cố đối đầu trực diện với cô.
Vừa tiếp tục phóng điện, chuyển chủ đề: “Việt Việt, rượu chúng tiếp tục uống, là dừng ở đây?”
Lãnh Thiên Việt: “...”
*Uống cái đầu !*
*Không mau chóng dừng ở đây, chẳng là đang kiếm chuyện ?*
*Đừng tưởng là lộ đuôi cáo.*