“Con bé còn lớn lên đúng như dáng vẻ em mong đợi.”
Trong mắt Lãnh Thiên Việt ngấn lệ, lau nước mắt cho bố, : “Bố, hai bố con đều nữa, chúng sống vui vẻ hạnh phúc, như con sẽ lo lắng cho chúng nữa.”
“Được , bố đều con.”
Sư trưởng Lục vô cùng an ủi, vô cùng thỏa mãn, cô con gái ưu tú nhan sắc nghịch thiên, năng lực trác tuyệt thế , là niềm kiêu hãnh cả đời của ông, tại ông vui chứ?
...
Sau bữa sáng, cả nhà ai việc nấy, chia bận rộn.
Buổi tối, Lãnh Thiên Việt và binh ca ca còn đến thăm bố, em Lục Kế Dũng cũng về.
Ăn cơm xong, hai em tự thu dọn đồ đạc của , Đoàn trưởng Cố gói ghém bộ vật dụng tùy của bố vợ.
Nhìn bóng dáng bận rộn của , Lục Kế Dũng chút ngượng ngùng, bao giờ chu đáo tỉ mỉ với bố như ?
Lão Cố thối thăng cấp vượt cấp, nửa phần ghen tị.
Bởi vì thể thừa nhận, nhiều chỗ, so với còn kém xa.
Lúc Lục Niệm Niệm sắp , Lãnh Thiên Việt thái độ chân thành : “Thiên Việt, chúng gặp ở đại viện quân khu nhé.”
Lãnh Thiên Việt đáp cô một câu: “Tôi đổi họ , bây giờ họ Lục, tên là Lãnh Thiên Việt.”
Lục Niệm Niệm ghen tị, hì hì : “Chúc mừng cô, đồng chí Lãnh Thiên Việt.”
Lục Kế Dũng em gái hờ đổi họ, vẻ mặt đầy vui mừng: “Tốt quá , Thiên Việt, mừng cho em.”
Lúc , còn nắm nắm bàn tay nhỏ của Lãnh Thiên Việt.
Trước khi ngủ, Sư trưởng Lục gọi con gái đến bên cạnh, vẻ mặt đầy từ ái cô, trong lòng ngàn vạn lời bày tỏ, nên bắt đầu từ .
Cuối cùng là Lãnh Thiên Việt vỗ tay ông : “Bố, bố yên tâm, con và Bắc Dương ca ca chắc chắn mỗi cuối tuần đều sẽ về thăm bố.”
Sư trưởng Lục gì, chỉ gật đầu.
Ông , con rể làm Sư trưởng, việc quân sẽ càng bận rộn hơn, vợ chồng son làm mỗi cuối tuần đều về thăm ông, là chuyện mấy khả thi.
Huống hồ con rể còn ông nội và bố , con gái còn bà Cao.
Đoàn trưởng Cố sự bất lực của bố vợ, trịnh trọng đảm bảo với ông: “Bố, con sẽ cân bằng quan hệ giữa công việc và gia đình, cố gắng làm thường xuyên về thăm bố.”
“Bắc Dương, các con bố mãn nguyện , xưa nay trung hiếu khó vẹn , cần lo lắng cho bố, ngày mai con chính thức nhậm chức , nghỉ ngơi sớm .”
Sư trưởng Lục vỗ vỗ tay con gái và con rể, hài lòng về phòng ngủ.
...
Thứ tư, đồng chí Cố Bắc Dương chính thức nhậm chức, trở thành tân Sư trưởng Sư đoàn C.
Sau khi bàn giao công việc, đồng chí Lục Viễn Chinh đến quân khu báo danh, chính thức bước sự nghiệp Quân trưởng.
Hôm nay, đồng chí Lãnh Thiên Việt đến cửa hàng quần áo , báo chuyện đổi họ cho các chị dâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1028.html.]
“Chúc mừng đồng chí Tiểu Lục của chúng trở thành thiên kim Quân trưởng nha!”
Các chị dâu xong tập thể hoan hô.
Vương Đại Hoa hai lời bế bổng cô lên, xoay vài vòng, tung lên cao hai cái.
Dọa cho các chị dâu hét lên liên tục, chọc cho Lưu Xuân Hoa suýt chút nữa lòi cả mắt.
Tôn Thải Vân thì cho cô một cái ôm gấu, còn hỏi cô bao giờ chuyển nhà, các chị dâu còn đến đốt lò sưởi, tiện thể đ.á.n.h chén một bữa.
Lãnh Thiên Việt đợi nhận thông báo chuyển nhà, an bài xong xuôi, nhất định mời các chị dâu đến nhà làm khách.
Rời khỏi cửa hàng quần áo, Lãnh Thiên Việt tìm chị hai, kể chuyện binh ca ca và bố thăng chức, còn cả chuyện đổi họ cho chị .
Từ Tiểu Phi xong, còn vui hơn cả cô.
Thưởng cho cô một cái ôm gấu, "chụt chụt" hôn cô mấy cái liền, chỉ mũi cô : “Lãnh Thiên Việt, con lừa bướng bỉnh lẽ đổi họ từ sớm .”
Sau đó hỏi cô: “Sư trưởng phu nhân, hôm nào mời chúng đến nhà cô làm khách đây?”
Lãnh Thiên Việt đỏ mặt : “Cái gì phu nhân với phu nhân, chị hai, chị thể đừng sến súa thế ?”
“Chị khoan hãy vội bắt bọn em mời khách, suy nghĩ kỹ xem gặp phụ thế nào , bố em mời chị đến đại viện quân khu tụ họp một chút.”
Hả? Sắp gặp phụ ?
Từ Tiểu Phi lắc đầu như trống bỏi: “Có là em và con khổng tước thối giở trò ? Các thể đừng gấp gáp thế ? Chị còn chuẩn tâm lý .”
“Chị hai, con dâu xí sớm muộn gì cũng gặp bố chồng thôi, trừ phi chị gả cho trai em.”
Lãnh Thiên Việt ánh mắt giảo hoạt chị hai, hì hì : “Hơn nữa, em, chồng chị còn nữa , chỉ gặp bố chồng gì sợ?”
“Lúc em gặp bố chồng cũng sợ.”
Từ Tiểu Phi mắt sắp trợn ngược lên trời: “Em là từ con gái nuôi biến thành con dâu, thể giống chị ?”
“Có gì giống? Chị hai chị là sợ chứ?”
Lãnh Thiên Việt hì hì tung phép khích tướng...
“Chị sợ? Chị hai em còn chuyện sợ ?”
Từ Tiểu Phi quả nhiên trúng kế, còn vẻ đây một chút: “Chị hai em từ nhỏ đến lớn chữ ‘sợ’ thế nào, hiểu ?”
“Hiểu hiểu hiểu! ‘Tiểu ớt chỉ thiên’ là hư danh.”
Lãnh Thiên Việt vội vàng nịnh nọt.
Nịnh xong, lôi Lục Niệm Niệm với chị hai một lúc...
Biết suy nghĩ ranh mãnh của em gái nuôi, Từ Tiểu Phi nghiêng ngả: “Cái đồ láu cá , đúng là nghĩ .”
Lãnh Thiên Việt đắc ý :
“Người vì nghĩ cho chị ? Sớm gả bà chị hờ , đỡ cho chị thấy cô ngứa mắt, khi bố em chuyển đến đại viện quân khu, chị và trai em gặp mặt cũng tiện hơn.”
“Em để phù sa chảy ruộng ngoài , chị nhất định từ chị hai nâng cấp thành chị dâu em, làm con dâu nhà họ Lục.”