“Việt Việt, phối hợp với em chuyện đơn giản thôi, bao giờ chúng diễn tập?”
Đoàn trưởng Cố nóng lòng thử...
*Hì hì, con sói xám lớn cũng đáng yêu quá ! Vì em mà chuyện gì cũng thể làm.*
Lãnh Thiên Việt cảm động.
Bỗng cảm thấy trêu chọc đàn ông thẳng thắn trọng tình trọng nghĩa chút phúc hậu.
Thế là cô đổi chủ ý – chỉ dạy học, trêu chọc.
“Bắc Dương ca ca, khi bắt đầu diễn tập, chỗ nào ngón tay em ấn , đều nhớ kỹ, đợi lúc chẩn đoán cho Triệu Thông thì cứ làm theo cách em dạy .”
Lãnh Thiên Việt dạy nghiêm túc.
Vừa dùng ngón tay ấn nhẹ lên vài vị trí quan trọng ở bụng của binh ca ca, : “Bắc Dương ca ca, lúc chẩn đoán cho Triệu Thông, ngoài việc ấn như em thế , còn hỏi là đau nhức đau trướng.”
“Còn hỏi một vấn đề liên quan đến hệ tiết niệu.”
Lãnh Thiên Việt chi tiết những câu cần hỏi cho binh ca ca.
Lúc ánh mắt cô ngay thẳng trong sáng, giống như tiên t.ử thoát tục, chút ý vị trêu đùa nào, trong mắt là sự tập trung và nghiêm túc của một thầy t.h.u.ố.c nhân từ.
Trong mắt binh ca ca, cô trông một vẻ thánh khiết thể diễn tả bằng lời.
Nhìn vợ thánh khiết như tiên tử, đầu óc Đoàn trưởng Cố một trận hoảng hốt – *Cô vợ "lương y như từ mẫu" của rốt cuộc lai lịch thế nào?*
Lãnh Thiên Việt binh ca ca đang suy nghĩ viển vông.
Diễn tập xong, cô từ thầy t.h.u.ố.c nghiêm túc biến thành tiểu yêu tinh sống động linh hoạt.
Cười hì hì vỗ vỗ má binh ca ca : “Đoàn trưởng Cố, diễn tập xong , những gì em dạy nhớ ? Có cần làm một nữa ?”
Đoàn trưởng Cố vội vàng xin tha: “Không , Việt Việt, cần làm , nhớ hết , đảm bảo đến lúc đó làm hỏng việc.”
Bàn tay nhỏ của vợ cứ ấn ấn day day bụng , cô thánh khiết như tiên tử, coi như chuyện gì, nhưng thì chút chịu nổi .
Đoàn trưởng Cố ngay khi bàn tay nhỏ của vợ ấn lên bụng phản ứng, tại cô lấy diễn tập chứ.
“Vậy , đợi chúng chuyển nhà đến đây, gọi Triệu Thông tới, em chẩn đoán cho một chút, chữa khỏi sớm cho , để mau chóng rước Lục Niệm Niệm .”
Lãnh Thiên Việt cảm thấy, bệnh khó của Triệu Thông cô chắc chắn chữa .
Anh là do bàng quang tổn thương gây chứng vô sinh, cũng bẩm sinh.
Hơn nữa, cho dù là bẩm sinh cũng chẳng , cô cũng thể nghĩ cách chữa khỏi.
Ở thời , cô là truyền nhân của Quỷ Thủ Thần Y, ở thời , từ nhỏ cô nhồi nhét bao nhiêu kiến thức Đông y, hai phận chồng lên , tạo nên cô - một tiểu thần y.
“Việt Việt, em giỏi quá!”
Đoàn trưởng Cố dùng ánh mắt của fan cuồng tiểu thần y nhà , trong mắt lấp lánh ánh .
Sau đó điên cuồng nịnh nọt: “Cố Bắc Dương tài đức gì cơ chứ? Lại cưới cô vợ những nghiêng nước nghiêng thành, như tiên nữ, còn tâm địa thiện lương, tài năng trác tuyệt, thập bát ban võ nghệ cái gì cũng tinh thông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1026.html.]
“Anh chắc chắn là kiếp thắp bao nhiêu nén hương cao, còn công đức vô lượng nữa.”
Nói , Đoàn trưởng Cố nâng khuôn mặt như hoa của vợ lên, đặt lên trán cô một chuỗi nụ hôn nóng bỏng.
“Bắc Dương ca ca, thiếu tự tin thế?”
Lãnh Thiên Việt ôm cổ binh ca ca, vẻ mặt sùng bái : “Sau những lời như thế! Cái gì gọi là tài đức gì? Trong lòng em, là đàn ông đức tài.”
“Luận về đức, tình cảm cao thượng, tấm lòng nhân hậu, những lương thiện hiếu thuận, còn yêu thương chiến sĩ như con; luận về tài năng, những là Binh vương liên tiếp đoạt giải quán quân đại hội võ thuật quân sự, còn là Sư trưởng trẻ nhất trong lịch sử quân khu.”
Nói , Lãnh Thiên Việt còn khiêm tốn một chút: “So với , vợ còn kém xa.”
Lãnh Thiên Việt lời giả chút nào, so với binh ca ca, nhiều chỗ cô tự thấy bằng.
Nếu luận về tâm cơ và thủ đoạn, cô ở mặt binh ca ca đúng là nên bái phục.
Đây , một phen tấn công âm thầm của , cô những thu móng vuốt, còn cam tâm tình nguyện đồng ý chữa bệnh khó cho Triệu Thông.
Ngay cả câu cũ “Thà xem mười nữ, xem một nam” cũng quên béng.
Đoàn trưởng Cố khen sướng rơn, ôm vợ trong chăn, c.ắ.n tai cô : “Việt Việt, chuyện kể xong , nghỉ ngơi sớm .”
“Được thôi!”
Lãnh Thiên Việt ngáp một cái lười biếng, khẽ nhắm mắt, như con mèo nhỏ rúc lòng binh ca ca, chuẩn giấc mộng.
“Việt Việt, em thu chút lãi hẵng ngủ ?”
Vợ yêu trong lòng, cơn bão trong bụng Đoàn trưởng Cố kìm nén mà từng trận dâng lên...
“Anh...”
Lãnh Thiên Việt "bật" dậy: “Cố Bắc Dương, thôi ? Có thật sự em đạp xuống giường, hoặc là gọi em là bố ?”
Đoàn trưởng Cố: “...”
*Sao đòi gọi bố nữa ?*
*Vì chuyện mà kinh động đến bố vợ, còn mặt mũi nào đối diện với ông ?*
“Việt Việt, Việt Việt, nhỏ tiếng chút, đừng kích động, sai ! Không nên suy nghĩ viển vông, chúng thành thật ngủ, như ?”
Nhìn tiểu yêu tinh sắp xù lông, Đoàn trưởng Cố dám làm càn.
Ánh mắt yếu ớt, ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng.
“Hừ! Thế còn tạm .”
Lãnh Thiên Việt kiêu ngạo nhếch khóe miệng, thản nhiên xuống, đó rúc cánh tay binh ca ca, một cánh tay vòng qua cổ .
Đoàn trưởng Cố nhân cơ hội ôm cô thật chặt lòng.
Có cô vợ sống động linh hoạt thế , thể làm thật, thì ôm ngọc ấm hương thơm đầy lòng cũng thiệt.
...
Ngày hôm , Sư trưởng Lục ngủ một giấc thoải mái, khi dậy tinh thần phấn chấn từng .