Lặng lẽ yêu - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-08 12:21:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi hoảng hốt:
“Anh ?”
Đáp là vòng tay của siết chặt hơn.
Siết đến mức gần như thở nổi.
“Rốt cuộc thế?”
Chuyện gì mà thể khiến một đàn ông sợ hãi đến ?
Đột nhiên, trong đầu lóe lên lời của những dòng bình luận:
[Cuối cùng nữ chính mang đơn ly hôn đường thì gặp tai nạn, c,h,ế,t . Nam chính hối hận kịp, ôm cô đến mù mắt.]
C.h.ế.t ?
Không…
Tôi nghĩ là .
Điều khiến sợ cái c.h.ế.t.
Mà là… chúng chia cắt.
Không bao giờ còn gặp nữa.
Tôi khẽ hỏi:
Diệu Linh
“Anh sợ… chúng sẽ xa đúng ?”
Anh ngẩng lên .
Bàn tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch, đuôi mắt đỏ lên, đáng thương đến mức khiến xót xa.
Giống như một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi.
Anh khẽ cầu xin:
“Đừng rời xa … ?”
“Đừng bao giờ rời xa … ?”
Có lẽ vì quá đáng thương.
Cũng lẽ vì mềm lòng.
“Được.”
10
Có một chuyện vẫn luôn hỏi Chu Dật Trần.
Vì thích đến ?
Mãi đến khi phòng làm việc mượn sách, một cuốn nhật ký ố vàng rơi từ bàn xuống.
Nhật ký của Chu Dật Trần.
“Em xem ?”
Tôi chụp ảnh gửi cho , hỏi ý kiến.
Rất nhanh, Chu Dật Trần gọi điện .
Anh im lặng một lúc lâu, :
“Vợ … xem .”
“Ừ.”
Giọng trầm xuống:
“ khi xem xong… em bỏ .”
“Ừ.”
“Em thề .”
là hết cách với .
Tôi dứt khoát cho một viên t.h.u.ố.c an thần.
Giơ ba ngón tay lên, thề với trời:
“Em sẽ ở bên Chu Dật Trần cả đời.”
Sau khi cho phép, mở cuốn nhật ký .
Ngày 11 tháng 2
Muốn .gi.ế.t hết bọn họ.
…
Ngày 13 tháng 3
Bị đánh… cũng là một loại hưởng thụ.
…
Ngày 10 tháng 5
Hôm nay một đứa ngốc cùng đ.á.n.h với .
Ngày 12 tháng 5
Tôi suýt đ.á.n.h c.h..ế.t, kết quả cô ngốc đó chắn cho một đòn.
Chính chảy m.á.u, còn hỏi đau .
Ngày 13 tháng 5
Hôm nay cô ngốc đến sớm hơn đám , kéo chạy .
Còn nhét cho một viên kẹo.
là ngốc thật.
kẹo… cũng khá ngọt.
Ngày 14 tháng 5
Cô ngốc bảo sống cho t.ử tế.
Còn nhét cho một hộp kẹo, là dùng tiền lì xì của mua.
Đồ ngốc nhỏ.
Ngày 18 tháng 5
Cô ngốc nhỏ xin .
Nói mấy hôm tìm là vì bận thi.
Tha thứ cho cô .
Đồ ngốc đáng yêu.
Ngày 10 tháng 6
Cô ngốc nhỏ .
Cô sắp chuyển nhà .
Sợ gặp nữa.
là ngốc.
Ngày 11 tháng 6
Tôi nhận kẻ thù làm cha.
Ông đồng ý mua nhà gần nhà mới của cô ngốc.
Ngày 13 tháng 6
Cố ý tạo “tình cờ” gặp cô ngốc.
Vừa thấy , cô chạy tới ôm.
Trông vui đến .
Ngày 19 tháng 6
Người trai “rẻ tiền” của kết hôn .
Tôi cũng chút… .
Tôi cưới cô ngốc nhỏ.
cô còn quá nhỏ.
Chờ thêm .
…
Mười năm .
Ngày 4 tháng 7
Vợ cô hận .
Thì chứ?
Chỉ cần yêu vợ là đủ.
Ngày 5 tháng 7
Vợ .
Xin .
trong cuộc đời của vợ… chỉ thể .
Ngày 6 tháng 7
Vợ rời khỏi .
Không thể.
Vợ , sẽ dùng cách để giữ em bên cạnh.
…
Ngày 4 tháng 11
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lang-le-yeu/chuong-6.html.]
Vợ … c.h.ế.t cùng em.
……
Đến khi hồn , mặt đầy nước mắt.
Nước mắt vẫn ngừng rơi.
Chính tuổi thơ đen tối đó bóp méo .
hiểu vì , trách .
Cũng sợ .
Chỉ là… tư cách cho bản của kiếp mà tha thứ cho .
Vậy thì kiếp , sẽ yêu thật .
Bởi vì dùng hành động để chứng minh… sẽ làm tổn thương .
Nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Tôi đến kiểm soát nổi.
Không .
Không thể chỉ .
Tôi lập tức gọi video cho Chu Dật Trần.
Một giây bắt máy.
Vừa thấy mắt đỏ hoe, lập tức hoảng hốt:
“Vợ , em đừng sợ.”
“Anh sẽ làm những chuyện đó nữa, những gì em thích đều làm.”
“Em !”
Ngay đó, điện thoại nhận một tấm ảnh.
Anh chụp một đống thuốc.
“Anh uống t.h.u.ố.c đúng giờ, sẽ sớm khỏi thôi!”
Nhìn vẻ bất an của , tim như ai bóp chặt, nghẹn ngào :
“Ừ… em tin .”
Chu Dật Trần vẫn vội vàng giải thích:
“Mặc dù nhớ trong nhật ký gì, nhưng đó là của kiếp ! Kiếp giống nữa!”
“Anh yêu em, em đừng sợ!”
“Em sợ.”
Tôi tiếp tục cầu xin như nữa, liền đổi chủ đề.
Tôi khoanh tay, giả vờ tức giận:
“Anh mắng em là đồ ngốc, đồ ngu…”
Chu Dật Trần lập tức kéo theo nhịp, bắt đầu giả ngu chối cãi:
“Có ? Anh nhớ rõ lắm.”
Tôi trừng mắt:
“Chuyện còn nhớ rõ mà cũng dám là thích em!”
“Anh … nhưng việc yêu em khắc tận xương .”
Tôi nũng nịu:
“Dẻo miệng.”
Tôi lý do thích .
Vậy thì cũng rộng lượng cho lý do thích .
“Dù em nhớ chuyện kiếp … nhưng em với .”
“Chu Dật Trần, kiếp … em yêu ngay từ cái đầu tiên.”
11
Chuyện đến… sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Chu Dật Trần độc chiếm tình yêu của … là thể .
Bởi vì… con của chúng chào đời.
Một bé trai.
Tên là Bạch Mộ Trần, theo họ .
Chu Dật Trần thằng bé cướp mất tình cảm của dành cho .
Vậy nên tên của con… nhất định để “chiếm chút lợi”.
Được thôi.
Đồ tính toán.
Ý nghĩa cái tên… chính là yêu Chu Dật Trần.
Bạch Mộ Trần ôm con gấu bông cao gần bằng , đáng thương :
“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với ?”
Mắt, mũi, miệng… tất cả đều vặn hảo.
Phải là… mỹ.
Phiên bản thu nhỏ của Chu Dật Trần.
Không nỡ từ chối, dang tay:
“Lại đây, ôm nào.”
Bạch Mộ Trần chạy tới.
kịp lòng … “ôm” luôn sàn nhà.
Thủ phạm là cái chân của Chu Dật Trần.
Anh từ phòng tắm bước , giả vờ vô tình duỗi chân một cái…là khiến thằng bé ngã lăn .
Bạch Mộ Trần nhăn mặt, sắp .
Chu Dật Trần liếc mắt một cái…
Thằng bé lập tức nuốt nước mắt .
Anh gì, nhưng mặt rõ một chữ: “Biến.”
Nó dám hé răng nửa lời, ôm con gấu bông, hít hít mũi, bỏ .
Chu Dật Trần ôm lòng, hôn lên tóc .
Tôi đẩy , giọng bình thản:
“Sau đừng hung dữ với con như thế.”
“Anh hung .”
“Trên mặt sát khí. Lâu lắm em ôm nó, nó sắp với em nữa .”
Chu Dật Trần hừ nhẹ:
“Không thì càng , em thể dành hết tình cảm cho .”
Lúc mang thai, Chu Dật Trần gần như phát điên.
Anh sụp đổ:
“Anh thắt ống dẫn mà!”
Tôi khen :
“Là do giỏi quá thôi!”
Anh lập tức trưng cái mặt như c.h.ế.t.
Tôi nhịn mà bật .
Chắc đây là đầu tiên “giỏi” như .
Ý đồ nổi lên, rỉ tai :
“Bỏ nhé… sinh con vất vả lắm, nỡ.”
Rồi tiếp tục dọa :
“Sinh con sẽ rối loạn nội tiết, rụng tóc, da , cũng .”
Tôi thuận theo lời , hỏi :
“Anh sẽ chê em ?”
Không nghĩ gì, đáp:
“Vợ , em biến thành con heo vẫn yêu.”
Tôi gào lên:
“Cút!”
Khoảnh khắc Bạch Mộ Trần chào đời,
Chu Dật Trần .
Anh hỏi đau .
Tôi … đau.
đáng.
“Chu Dật Trần, con đến để tranh giành tình yêu với .”
“Em chỉ mong… thế giới thêm một yêu mà thôi.”
(Hết).
Tác giả: Tiểu Cam Tử